MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của QuỷChương 8

Dục Vọng Của Quỷ

Chương 8

699 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc hoan lạc mang màu sắc chiếm hữu dữ dội ở phòng khách, Phó Cận Ngôn dường như cũng nhận ra sự im lặng bất thường của Lâm Uyển. Cô không còn phản kháng, cũng không còn khóc, chỉ như một con búp bê vải rách rưới nằm lọt thỏm trong vòng tay anh. Trái tim sắt đá của người đàn ông này lần đầu tiên gợn sóng bởi một cảm giác lạ lẫm: sự hối lỗi.

Sáng hôm sau, khi Lâm Uyển còn chưa kịp thích nghi với nỗi đau âm ỉ nơi cơ thể, Phó Cận Ngôn đã ra lệnh cho cô thu xếp hành lý. Anh đưa cô lên một chiếc phi cơ riêng, bay thẳng đến hòn đảo thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Phó Thị ở vùng biển phía Nam.

"Đây là sự đền bù sao?" – Lâm Uyển nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, giọng nói khản đặc và xa xăm.

Phó Cận Ngôn đang xem hồ sơ, không ngước lên nhưng giọng điệu đã dịu đi nhiều: "Em cần yên tĩnh để tập đàn, và tôi cũng cần yên tĩnh để... nhìn em."

Căn biệt thự trên đảo được thiết kế hoàn toàn bằng gỗ và kính, nằm lọt giữa một rừng hoa diên vĩ trắng – loài hoa cô thích nhất. Ở đây không có Tống Giai Kỳ, không có những ánh mắt phán xét, chỉ có tiếng sóng biển rì rào và mùi vị mặn mòi của đại dương.

Buổi tối đầu tiên trên đảo, Phó Cận Ngôn chuẩn bị một bữa tối lãng mạn ngay trên bãi cát. Dưới ánh nến lung linh và bầu trời ngập tràn sao, anh không còn là một tổng tài độc đoán mà giống như một người tình chu đáo. Anh cầm lấy bàn tay hơi sưng của cô, nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út một chiếc nhẫn kim cương đen tinh xảo.

"Đây không phải là nhẫn cưới." – Anh chặn đứng lời định nói của cô bằng một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay. "Nó là xiềng xích. Để em biết rằng, dù đi đến đâu, em cũng là người của Phó Cận Ngôn."

Lâm Uyển định rút tay lại nhưng anh đã nhanh hơn, kéo cô vào lòng. Trong bóng tối của màn đêm ven biển, nụ hôn nồng nàn vị vang đỏ bắt đầu khơi dậy những bản năng nguyên thủy. Anh bế cô đi dạo dọc bờ biển, sóng nước xô nhẹ vào chân họ.

Dưới ánh trăng mờ ảo, anh đặt cô nằm xuống bãi cát mịn màng. Sự tiếp xúc giữa làn da ấm nóng và hơi lạnh của cát tạo nên một cảm giác kích thích chưa từng có. Không gian rộng lớn của biển cả dường như làm tăng thêm sự hưng phấn. Lần này, Phó Cận Ngôn vô cùng dịu dàng, anh kiên nhẫn khơi gợi từng điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, nghe cô gọi tên mình trong tiếng sóng vỗ.

"Cận Ngôn... đừng ở đây..." – Cô hổn hển, đôi tay bám chặt vào vai anh khi cảm nhận được sự xâm nhập mạnh mẽ.

"Suỵt... biển cả sẽ làm chứng cho việc em thuộc về tôi như thế nào." – Anh thì thầm, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống vùng bụng phẳng lì của cô.

Trong sự hòa quyện nồng cháy giữa đại dương bao la, Lâm Uyển cảm thấy mình như một mảnh gỗ trôi dạt cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ, dù cái bến đỗ ấy đầy rẫy bão giông. Anh chiếm lấy cô không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả sự nâng niu khiến cô không cách nào chối từ. Đêm đó, giữa tiếng sóng gào thét và gió biển lồng lộng, họ đã có một cuộc giao hoan hoang dại và chân thật nhất từ trước đến nay.

Nhưng khi cuộc yêu kết thúc, khi Phó Cận Ngôn đã ngủ thiếp đi vì mãn nguyện, Lâm Uyển lại thức giấc. Cô nhìn chiếc nhẫn kim cương đen trên tay, nó lấp lánh một vẻ đẹp lạnh lẽo. Cô biết, hòn đảo này là thiên đường, nhưng cũng là một cái lồng giam lộng lẫy nhất mà anh dành cho cô.