MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của QuỷChương 9

Dục Vọng Của Quỷ

Chương 9

930 từ · ~5 phút đọc

Hòn đảo tư nhân vốn dĩ là một thiên đường biệt lập, nhưng khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, nó lại mang một vẻ u linh tịch mịch. Sau cuộc hoan lạc cuồng nhiệt trên bãi cát, Phó Cận Ngôn đưa Lâm Uyển trở về biệt thự gỗ. Anh dường như đã kiệt sức sau những ngày dài mất ngủ và những đợt sóng tình liên tiếp, nên vừa đặt lưng xuống giường đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Lâm Uyển nằm bên cạnh, đôi mắt cô ráo hoảnh nhìn lên trần nhà. Cảm giác nhớp nháp của mồ hôi và vị mặn của muối biển vẫn còn vương trên da thịt, nhưng tâm trí cô lại tỉnh táo một cách lạ thường. Cô khẽ khàng gỡ cánh tay đang siết chặt eo mình của Cận Ngôn ra, khoác lên người chiếc áo choàng bằng lụa mỏng rồi bước ra ngoài hành lang.

Cô vô tình chạm tay vào một bức tranh treo tường ở cuối dãy hành lang tầng một. Một tiếng "tạch" nhẹ vang lên, bức tường đá vốn tưởng như cố định lại từ từ dịch chuyển, lộ ra một lối đi hẹp dẫn xuống tầng hầm. Bản tính tò mò của một người nghệ sĩ trỗi dậy, Lâm Uyển cầm lấy chiếc đèn pin nhỏ trên kệ và bước xuống.

Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và đặc quánh mùi giấy cũ cùng gỗ mục. Trái ngược với sự xa hoa phía trên, tầng hầm này giống như một bảo tàng ký ức bị lãng quên. Khi ánh đèn pin quét qua căn phòng rộng lớn phía dưới, Lâm Uyển chết lặng.

Nơi đây chất đầy những bức chân dung của một người phụ nữ có nét mặt rất giống cô, đặc biệt là đôi mắt u uất mang mác buồn. Nhưng điều khiến cô kinh hoàng hơn cả là giữa phòng đặt một chiếc giá nhạc mục nát, bên trên vẫn còn đặt một bản giao hưởng viết tay dở dang, những nốt nhạc nhòe đi vì vết máu khô.

Cô run rẩy lật mở cuốn nhật ký để cạnh đó. Từng dòng chữ của một người phụ nữ tên là Diệp Ninh – mẹ của Phó Cận Ngôn – hiện ra. Bà cũng là một thiên tài vĩ cầm, nhưng đã bị chính sự chiếm hữu điên cuồng của người cha độc đoán của Cận Ngôn giam cầm cho đến chết trong sự điên loạn. Bà đã tự kết liễu đời mình bằng chính dây đàn của mình ngay trước mặt con trai khi anh mới mười tuổi.

"Hóa ra... đây là lý do anh mất ngủ. Đây là lý do anh ám ảnh với tiếng đàn và sự chiếm hữu..." – Lâm Uyển lẩm bẩm, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống trang giấy ố vàng.

"Em không nên xuống đây."

Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên ngay sau lưng khiến Lâm Uyển giật bắn người, đánh rơi chiếc đèn pin. Trong bóng tối lờ mờ, Phó Cận Ngôn đứng đó, đôi mắt anh đỏ rực, hơi thở dồn dập và gương mặt vặn vẹo vì nỗi đau bị khơi lại. Anh trông không còn là một tổng tài cao ngạo, mà là một đứa trẻ đang run rẩy trước cơn ác mộng lớn nhất đời mình.

"Cận Ngôn, em xin lỗi, em chỉ..."

Không để cô nói hết câu, anh lao đến, ép cô vào đống giá nhạc cũ kỹ. Sự dịu dàng của vài giờ trước biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự điên rồ tột độ. Anh thô bạo xé toạc chiếc áo lụa trên người cô, ép cô phải đối diện với những bức tranh của người mẹ quá cố.

"Em nhìn đi! Mẹ tôi đã chết ở đây! Tiếng đàn của bà ấy đã giết chết tâm hồn tôi!" – Anh gầm lên, giọng nói khàn đặc vì uất nghẹn. "Tôi cần em để chữa lành, nhưng em lại dám bước vào nơi này, dám chạm vào vết thương của tôi!"

Anh chiếm lấy cô ngay tại nơi u tối đó, giữa những linh hồn của quá khứ và mùi vị của cái chết. Cuộc hoan lạc lần này không còn là ái ân, mà là một sự trút giận, một cách để anh chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi đang bủa vây. Lâm Uyển đau đớn, không chỉ vì sự thô bạo trên cơ thể, mà vì cô nhận ra mình đang bị anh dùng làm tấm khiên chống lại những bóng ma của chính anh.

Trong bóng tối dày đặc của hầm ngầm, tiếng thở dốc nồng nàn hòa cùng tiếng khóc nức nở của Lâm Uyển tạo nên một bản nhạc tang thương. Cận Ngôn vùi đầu vào ngực cô, đôi tay siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Anh hôn lên những giọt nước mắt của cô, lẩm bẩm trong cơn mê muội: "Đừng bỏ tôi... đừng như bà ấy... chỉ cần em kéo đàn cho tôi, tôi sẽ cho em tất cả..."

Khi mọi thứ dừng lại, Phó Cận Ngôn ôm chặt lấy cô, cả hai ngồi bệt trên nền đất lạnh lẽo của hầm ngầm. Lâm Uyển đưa tay vuốt ve mái tóc anh, cô hiểu rằng mình đã lỡ yêu một con thú bị thương đầy nguy hiểm. Cô biết, kể từ giây phút này, mối quan hệ giữa họ sẽ không còn đơn thuần là sự trao đổi thể xác hay sự chiếm hữu nữa, mà là một sự gắn kết định mệnh đầy đau đớn và tàn khốc.