875 từ · ~5 phút đọc
Sau đêm kinh hoàng dưới hầm ngầm, không khí trên hòn đảo tư nhân dường như đông đặc lại. Phó Cận Ngôn trở nên lầm lì và chiếm hữu một cách cực đoan hơn. Anh không rời cô nửa bước, ngay cả khi làm việc cũng bắt cô ngồi trong tầm mắt. Sự thật về cái chết của người mẹ quá cố như một bóng ma lảng vảng, biến tình yêu của anh thành một thứ xiềng xích vô hình nhưng nặng nề.
Lâm Uyển hiểu rằng, nếu cứ tiếp tục thế này, cả hai sẽ cùng chìm xuống đáy vực của sự điên loạn. Cô quyết định phải rời đi, không phải vì hết yêu, mà để cứu lấy chút tỉnh táo cuối cùng của cả hai. Cô bắt đầu thay đổi chiến thuật: không còn phản kháng, cô trở nên dịu dàng và phục tùng đến lạ kỳ.
Buổi chiều hôm ấy, Lâm Uyển chủ động kéo một bản nhạc nhẹ nhàng của Mozart – thứ âm nhạc mang tính chữa lành mà mẹ anh từng yêu thích. Cô tiến lại gần khi anh đang tựa lưng vào ghế sofa, đôi mắt nhắm nghiền mệt mỏi. Cô ngồi vào lòng anh, đôi tay mềm mại xoa nhẹ hai bên thái dương cho người đàn ông quyền lực nhưng đầy rẫy vết thương này.
"Cận Ngôn, anh vất vả rồi." – Cô thì thầm, nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm đậu lên trán anh.
Sự chủ động của cô khiến Phó Cận Ngôn mở mắt, ánh nhìn nghi hoặc nhanh chóng bị thay thế bởi dục vọng âm ỉ. Anh lật người ép cô xuống ghế, bàn tay thô ráp luồn vào trong vạt váy mỏng manh. Cuộc hoan lạc buổi chiều diễn ra đầy chậm rãi và đầy tận hưởng. Lâm Uyển không còn nhắm mắt chịu đựng, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại những nụ hôn nồng cháy bằng sự nồng nhiệt chưa từng có. Trong cơn mê muội của da thịt, cô thì thầm những lời yêu thương đường mật, khiến anh hoàn toàn thả lỏng cảnh giác.
Khi Phó Cận Ngôn chìm vào giấc ngủ sâu do tác dụng của liều thuốc an thần nhẹ mà cô lén bỏ vào ly rượu vang, Lâm Uyển lập tức hành động. Cô không mang theo gì ngoài cây đàn vĩ cầm cũ và chiếc nhẫn kim cương đen anh tặng – không phải để giữ làm kỷ niệm, mà để dùng nó làm lộ phí nếu cần.
Cô băng qua rừng hoa diên vĩ trong đêm tối, hướng về phía cầu cảng phía Tây, nơi có một chiếc ca nô nhỏ của nhân viên phục vụ đảo thường xuyên neo đậu. Tiếng sóng vỗ rì rào như nhịp tim đang đập liên hồi trong lồng ngực cô. Cô khởi động máy, chiếc thuyền lao đi giữa đại dương mênh mông, để lại hòn đảo và người đàn ông ấy phía sau.
Nhưng Lâm Uyển đã đánh giá thấp Phó Cận Ngôn.
Khi chiếc ca nô chỉ còn cách đất liền một hải lý, ánh đèn pha cực mạnh từ phía sau bất ngờ chiếu thẳng vào cô, làm lóa cả không gian. Tiếng trực thăng gầm rú trên đỉnh đầu khiến mặt biển chao đảo. Một giọng nói vang lên qua loa phóng thanh, trầm thấp và lạnh lùng đến sởn gai ốc:
"Lâm Uyển, em nghĩ mình có thể mang theo trái tim của tôi mà chạy thoát sao?"
Trực thăng hạ thấp, Phó Cận Ngôn xuất hiện ở cửa khoang, gió thổi tung mái tóc và vạt áo măng tô đen của anh. Anh nhìn cô, ánh mắt không có sự tức giận, chỉ có một nỗi thất vọng sâu thẳm hòa cùng sự điên cuồng tột độ.
Chỉ mười phút sau, Lâm Uyển đã bị bắt trở lại biệt thự. Phó Cận Ngôn không mắng chửi, không đánh đập. Anh đẩy cô vào phòng ngủ, khóa chặt cửa lại. Anh thong thả tháo thắt lưng da, tiếng kim loại va chạm với sàn nhà vang lên chát chúa.
"Em dùng sự dịu dàng để lừa dối tôi, dùng thể xác để khiến tôi ngủ quên..." – Anh tiến lại gần, bóng đen bao trùm lấy cô. "Vậy thì từ giờ, em sẽ không cần phải dùng đến chúng để chạy trốn nữa. Tôi sẽ khiến em không còn sức lực để nghĩ đến việc rời khỏi cái giường này."
Đêm đó, hòn đảo chứng kiến một trận cuồng phong thực sự bên trong căn phòng ngủ. Phó Cận Ngôn chiếm đoạt cô với một sự cuồng nhiệt đầy tuyệt vọng. Mỗi nụ hôn đều mang vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự phản bội. Anh dùng cà vạt trói chặt hai tay cô vào đầu giường, bắt cô phải đối diện với sự chiếm hữu trần trụi nhất. Sự hòa quyện lần này không có sự dịu dàng, chỉ có sự va chạm kịch liệt của hai linh hồn đang cấu xé lẫn nhau.
Lâm Uyển kiệt sức, cô nhận ra mình đã thất bại hoàn toàn. Trong vòng tay của kẻ điên tình này, cô không chỉ bị giam cầm về thể xác, mà ngay cả linh hồn cũng đang dần bị anh nuốt chửng.