MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của QuỷChương 11

Dục Vọng Của Quỷ

Chương 11

1,677 từ · ~9 phút đọc

Sự bế tắc của cuộc chạy trốn thất bại đã biến không khí trong biệt thự trên đảo thành một hầm ngục lộng lẫy. Lâm Uyển bị giam lỏng hoàn toàn trong phòng ngủ, nơi mỗi tấc không khí đều ám mùi gỗ đàn hương và sự chiếm hữu cực đoan của Phó Cận Ngôn. Anh không còn cho cô chạm vào cây đàn vĩ cầm, vì anh sợ tiếng nhạc sẽ lại dẫn lối cho ý định rời bỏ của cô.

Trong khi Lâm Uyển đang héo mòn trong sự giam cầm, thì tại đất liền, một cơn bão khác đang âm thầm kéo đến. Tại sảnh chính tập đoàn Phó Thị, một người đàn ông lạ mặt với phong thái trầm mặc nhưng đầy uy lực bước vào. Anh ta không cần hẹn trước, chỉ đặt lên bàn tiếp tân một chiếc huy hiệu vàng ròng có khắc hình gia huy nhà họ Lâm – một gia tộc danh giá đã lụi bại mười năm trước.

Người đó là Lâm Thanh, anh trai thất lạc của Lâm Uyển. Sau mười năm phiêu bạt và xây dựng đế chế riêng ở nước ngoài, anh trở về để tìm lại người em gái duy nhất, và điều đầu tiên anh nhận được là tin cô đang bị "nuôi nhốt" như một món đồ chơi của Phó Cận Ngôn.

Trở lại hòn đảo, đêm thứ ba sau cuộc chạy trốn, Phó Cận Ngôn bước vào phòng với vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng rực sự khao khát. Anh thấy Lâm Uyển ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn ra biển. Sự im lặng của cô là hình phạt tàn khốc nhất đối với anh.

"Ăn chút gì đi." – Anh đặt khay thức ăn xuống, tay vuốt ve mái tóc cô nhưng bị cô né tránh.

Cơn giận của Cận Ngôn lại trỗi dậy. Anh xoay ghế cô lại, ép cô nhìn vào mắt mình. "Em định dùng cái chết lặng này để thách thức tôi sao? Lâm Uyển, em nên nhớ, tôi có thể hủy hoại em, cũng có thể nâng niu em. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hơn."

Anh thô bạo đẩy cô xuống giường, chiếc áo ngủ mỏng manh bị xé toạc không thương tiếc. Anh muốn dùng sự va chạm thể xác để cảm nhận rằng cô vẫn còn ở đây, vẫn thuộc về anh. Nhưng giữa lúc cuộc yêu đang cao trào, khi anh đang chôn vùi gương mặt vào hõm cổ cô, thì tiếng chuông điện thoại khẩn cấp vang lên.

Trợ lý báo cáo: "Thưa Phó tổng, có một người tên Lâm Thanh đang dùng mọi thế lực để đóng băng các chuyến tàu của chúng ta ở cảng phía Tây. Anh ta nói... nếu không thấy em gái mình bình an trong một giờ tới, anh ta sẽ san phẳng hòn đảo này."

Phó Cận Ngôn khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Anh nhìn người phụ nữ đang thở dốc dưới thân mình, đôi môi cô đã bị anh cắn đến bật máu nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia hy vọng vụt sáng.

"Anh trai em?" – Anh cười lạnh, nụ hôn nồng nặc mùi vị chiếm hữu lại giáng xuống. "Vậy thì để anh ta xem, em gái anh ta đang run rẩy thế nào dưới thân tôi."

Mặc kệ cuộc gọi cứu viện, Phó Cận Ngôn càng điên cuồng hơn. Anh bắt cô phải phục tùng trong những tư thế nhục nhã nhất, như một cách để khẳng định rằng dù ai đến cứu, cô vẫn là của anh. Sự hòa quyện lần này mang theo vị mặn của mồ hôi, vị chát của sự đối đầu và một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Khi mọi thứ kết thúc, anh buộc cô mặc vào một bộ váy lụa đỏ rực, đeo lên cổ cô sợi dây chuyền có gắn thiết bị định vị. Anh bế cô xuống cầu cảng, nơi chiếc trực thăng của Lâm Thanh đang gầm rú hạ cánh.

Hai người đàn ông đứng đối diện nhau giữa bờ cát trắng. Một bên là kẻ chiếm hữu điên tình, một bên là người anh trai mang theo cơn thịnh nộ mười năm. Lâm Uyển run rẩy đứng giữa hai luồng áp lực, cô hiểu rằng đây không chỉ là cuộc chiến giành người, mà là sự bắt đầu của một bản giao hưởng đẫm máu.

"Buông con bé ra." – Lâm Thanh lạnh lùng lên tiếng, họng súng đen ngóm chĩa thẳng về phía Phó Cận Ngôn.

Phó Cận Ngôn không hề nao núng, anh siết chặt eo Lâm Uyển, bàn tay thản nhiên lướt trên vùng cổ còn đầy những vết hôn đỏ thẫm như một lời khiêu khích: "Muốn mang người đi? Vậy phải hỏi xem cơ thể của cô ấy có nỡ rời bỏ sự thỏa mãn mà tôi mang lại không."

Chương 11 kết thúc với sự đối đầu nghẹt thở. Bạn có muốn sang Chương 12: Cuộc đàm phán bằng máu và sự lựa chọn đau đớn của Lâm Uyển giữa anh trai và kẻ đã hủy hoại mình không?

12

Gió từ trực thăng thổi tung lớp cát trắng và tà váy đỏ rực của Lâm Uyển, tạo nên một khung cảnh tan thương và đầy kịch tính trên bãi biển. Họng súng của Lâm Thanh vẫn bất động, đôi mắt anh ta vằn lên tia máu khi nhìn thấy những dấu vết ám muội trên cổ và vai em gái mình. Sự hiện diện của những vết đỏ đó như một lời sỉ nhục trực tiếp vào danh dự của nhà họ Lâm.

"Phó Cận Ngôn, anh đang tự tìm đường chết." – Lâm Thanh nghiến răng, ngón tay đã đặt sẵn vào lẫy cò.

Phó Cận Ngôn vẫn giữ nụ cười ngạo nghễ, bàn tay anh chậm rãi luồn vào mái tóc rối của Lâm Uyển, ép cô tựa sát vào lồng ngực mình. Anh cúi xuống, phớt lờ họng súng, đặt một nụ hôn sâu và đầy khiêu khích lên môi cô ngay trước mặt Lâm Thanh. Nụ hôn ấy nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu, như thể anh đang đóng dấu lên món đồ quý giá nhất của mình.

"Em gái anh rất nhạy cảm, Lâm Thanh ạ. Anh nghĩ chỉ cần một họng súng là có thể mang cô ấy đi sao?" – Cận Ngôn thì thầm, giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng sóng. "Thử hỏi cô ấy xem, đêm qua ai đã khiến cô ấy khóc lóc van xin trong sung sướng? Ai đã khiến cô ấy không còn sức để đứng vững?"

Lâm Uyển run rẩy, cả cơ thể cô dựa hẳn vào người Cận Ngôn vì đôi chân đã thực sự nhũn ra. Cô nhìn anh trai mình, rồi lại nhìn kẻ đang ôm chặt lấy mình. Trong lòng cô là một mớ hỗn độn giữa hận thù, nhục nhã và một sợi dây liên kết thể xác không thể cắt đứt.

"Anh... anh dừng lại đi." – Lâm Uyển khàn giọng nói, cô nhìn về phía Lâm Thanh. "Anh trai, bỏ súng xuống. Đừng vì em mà phạm tội."

"Uyển Uyển, qua đây với anh! Nó đã làm gì em, anh sẽ bắt nó trả giá gấp mười lần!" – Lâm Thanh hét lên, sự đau lòng hiện rõ trong mắt.

Phó Cận Ngôn đột ngột siết chặt eo cô, hơi thở anh nóng rực bên tai: "Em muốn đi? Được thôi. Nhưng em nên nhớ, hợp đồng của em vẫn còn hiệu lực. Nếu em bước lên chiếc trực thăng đó, tôi sẽ dùng toàn lực của Phó Thị để nghiền nát đế chế mà anh trai em vừa gây dựng. Em muốn cứu anh ta, hay muốn hủy hoại anh ta?"

Sự tàn nhẫn của Cận Ngôn khiến Lâm Uyển lặng người. Anh không dùng tình yêu để giữ cô, anh dùng sự hủy diệt. Cô biết anh nói được là làm được. Ánh mắt cô nhìn về phía anh trai mình đầy tuyệt vọng.

"Anh trai... anh về đi. Em... em tình nguyện ở lại." – Lời nói của cô như nhát dao đâm vào không gian.

Lâm Thanh khựng lại, gương mặt biến dạng vì kinh ngạc: "Em nói cái gì? Em bị nó bỏ bùa mê rồi sao?"

Phó Cận Ngôn cười lớn, một nụ cười điên dại của kẻ chiến thắng. Anh bế thốc Lâm Uyển lên, quay lưng bước về phía biệt thự, để lại Lâm Thanh giữa vòng vây của đám vệ sĩ áo đen.

Ngay khi vào đến sảnh, Cận Ngôn đẩy cô vào bức tường lạnh lẽo. Sự đắc thắng khiến dục vọng trong anh bùng nổ hơn bao giờ hết. Anh thô bạo xé toạc bộ váy đỏ, ép cô phải đối diện với sự thật rằng cô vừa chọn anh – dù là vì bị ép buộc.

"Em chọn tôi... Lâm Uyển, em chọn tôi!" – Anh gầm nhẹ, nụ hôn nồng nặc vị bạc hà và khói thuốc giáng xuống.

Cuộc hoan lạc lần này mang sắc thái của sự chiến thắng cuồng bạo. Anh chiếm lấy cô ngay tại sảnh chính, nơi mà gió biển vẫn còn lùa vào qua cánh cửa mở toang. Anh bắt cô phải gọi tên anh, phải thừa nhận rằng cô thuộc về anh trước sự chứng kiến của cả đại dương. Lâm Uyển nhắm mắt, để mặc cho những đợt sóng tình quét qua cơ thể. Cô biết mình vừa đặt cược cả mạng sống và danh dự vào tay con quỷ này.

Trong lúc đỉnh điểm của sự thăng hoa, Cận Ngôn ghé sát tai cô, giọng khàn đặc: "Lâm Uyển, em sẽ không bao giờ thoát khỏi tôi. Cho dù là anh trai em, hay là cái chết... cũng không thể mang em đi."

Đêm đó, Lâm Uyển nằm trong vòng tay anh, nhìn chiếc trực thăng của anh trai mờ dần trong bóng tối. Cô hiểu rằng, cuộc đời cô từ nay về sau sẽ chỉ còn là những nốt nhạc sai nhịp trong bản giao hưởng đầy dục vọng của Phó Cận Ngôn.