MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Của QuỷChương 12

Dục Vọng Của Quỷ

Chương 12

1,009 từ · ~6 phút đọc

Sau khi chiếc trực thăng của Lâm Thanh biến mất hoàn toàn vào màn đêm, hòn đảo tư nhân trở lại vẻ yên tĩnh chết chóc, chỉ còn tiếng sóng vỗ đập vào ghềnh đá như nhịp tim đập loạn của Lâm Uyển. Phó Cận Ngôn bế cô vào phòng ngủ, động tác không còn vẻ thô bạo của sự tranh đoạt ban nãy mà thay vào đó là một sự tỉ mỉ, nâng niu đến rợn người. Anh đặt cô xuống chiếc giường lụa mềm mại, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô như muốn khảm sâu hình bóng này vào linh hồn.

“Em đã làm rất tốt, Uyển Uyển.” – Anh thì thầm, bàn tay thon dài lướt trên gò má vẫn còn vương dấu tát nhạt màu của Tống Giai Kỳ. “Vì em ngoan ngoãn, tôi sẽ cho em một đặc ân.”

Đặc ân của anh chính là biến cô thành một "bà Phó" không danh phận nhưng đầy quyền lực trong căn biệt thự này. Những ngày sau đó, Lâm Uyển sống trong một sự cung phụng xa hoa đến nghẹt thở. Quần áo của cô đều là hàng may riêng, trang sức kim cương chất đầy tủ, và cây đàn Stradivarius luôn được đặt ở vị trí trang trọng nhất. Nhưng đổi lại, cô không được phép bước ra khỏi khuôn viên biệt thự, không được dùng điện thoại, và mỗi đêm đều phải chịu đựng sự chiếm hữu đến kiệt sức của Cận Ngôn.

Sự gắn kết thể xác giữa hai người ngày càng trở nên sâu sắc và nguy hiểm. Cận Ngôn như một kẻ nghiện, anh không thể ngủ nếu không có hơi ấm của cô. Những cuộc hoan lạc diễn ra ở mọi ngóc ngách: từ ban công lộng gió nhìn ra biển, đến thư viện ngập tràn mùi sách cũ, hay ngay trong bồn tắm rắc đầy cánh hoa hồng. Anh bắt cô phải cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của mình, dùng khoái cảm để lấp đầy khoảng trống của sự tự do mà cô vừa đánh mất.

Trong một lần ân ái nồng nàn dưới ánh trăng, khi Cận Ngôn đang chìm đắm trong sự nồng nhiệt mà Lâm Uyển chủ động tạo ra, cô khẽ cắn vào tai anh, giọng thì thầm như hơi thở: “Cận Ngôn, nếu anh muốn tôi hoàn toàn thuộc về anh, hãy cho tôi chạm vào công việc của anh được không? Tôi không muốn chỉ là một con búp bê trong tủ kính.”

Cận Ngôn khựng lại, đôi mắt đỏ rực dục vọng nhìn cô. Sự chủ động này của cô khiến anh vừa hưng phấn vừa mất cảnh giác. Anh không biết rằng, đằng sau sự phục tùng nồng cháy đó là một âm mưu trả thù đang nhen nhóm. Lâm Uyển biết rằng cách duy nhất để cứu anh trai và thoát khỏi đây là phải nắm được tử huyệt kinh doanh của tập đoàn Phó Thị.

“Em muốn học cách quản lý sao?” – Anh cười khàn đặc, nụ hôn nồng cháy rơi xuống bầu ngực phập phồng của cô. “Được thôi, ngày mai tôi sẽ cho em xem những bản báo cáo tài chính. Nhưng tối nay, em phải trả phí bằng một cách khác...”

Anh lật người cô lại, bắt cô quỳ xuống trên lớp đệm êm ái, đôi tay cô bị anh siết chặt bằng chiếc cà vạt lụa. Sự va chạm kịch liệt từ phía sau khiến Lâm Uyển thốt lên những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Trong bóng tối, đôi mắt cô không còn sự vô hồn, mà là một sự sắc lạnh đầy tính toán. Cô đáp trả anh bằng sự dẻo dai của cơ thể, từng nhịp thắt chặt khiến Cận Ngôn phát điên vì sung sướng. Anh không hề hay biết, mỗi khi anh lơi lỏng vì khoái cảm, cô lại ghi nhớ từng mật mã két sắt, từng thói quen làm việc và cả những sơ hở trong hệ thống an ninh của anh.

Ngày hôm sau, Cận Ngôn bắt đầu thực hiện lời hứa. Anh để cô ngồi trên đùi mình trong phòng làm việc, một tay ôm eo cô, tay kia chỉ vào những con số phức tạp trên màn hình. Lâm Uyển giả vờ ngây ngô hỏi han, nhưng thực chất trí nhớ thiên tài của một nhạc công đã giúp cô lưu giữ lại toàn bộ những thông tin cơ mật về các chuyến tàu lậu và những thỏa thuận ngầm của Phó Thị.

Khi Cận Ngôn bận rộn với các cuộc gọi quốc tế, Lâm Uyển lén lút tiếp cận máy tính của anh. Cô phát hiện ra một tệp tin ẩn mang tên "Dự án N" – bí mật lớn nhất của nhà họ Phó có thể khiến cả đế chế này sụp đổ. Tim cô đập liên hồi, cô nhanh chóng sao chép dữ liệu vào một con chip nhỏ mà cô đã giấu sẵn trong chiếc nhẫn kim cương đen.

Đúng lúc đó, vòng tay của Cận Ngôn lại bao vây lấy cô từ phía sau. Anh phả hơi nóng vào cổ cô, giọng nói đầy ám muội: “Xem xong rồi chứ? Đến giờ 'luyện đàn' rồi, cô nhạc công của tôi.”

Anh bế thốc cô lên bàn làm việc, hất văng những tập hồ sơ quan trọng xuống sàn. Trong căn phòng ngập đầy mùi thuốc súng và quyền lực, họ lại lao vào nhau. Lâm Uyển ôm chặt lấy cổ anh, để mặc cho anh chiếm đoạt, nhưng trong lòng cô thầm nhủ: Cận Ngôn, bản giao hưởng này sắp đến hồi kết thúc rồi. Tôi sẽ dùng chính sự chiếm hữu của anh để chôn vùi anh.

Đêm đó, khi Cận Ngôn đã ngủ say vì mãn nguyện, Lâm Uyển đứng bên cửa sổ, nhìn con chip lấp lánh trên tay. Cô biết mình đang chơi một trò chơi với tử thần, và nếu thất bại, cái giá phải trả không chỉ là thể xác, mà là cả mạng sống của những người cô yêu thương.