791 từ · ~4 phút đọc
Bầu trời trên đảo tư nhân sầm sì, những đám mây đen kịt kéo về báo hiệu một cơn cuồng phong sắp ập tới. Bên trong phòng làm việc, Phó Cận Ngôn vẫn chưa hề hay biết về con chip đang nằm gọn trong nhẫn của Lâm Uyển. Anh đang say sưa trong chiến thắng, tận hưởng sự phục tùng nồng nhiệt mà anh cho là "sự thuần hóa" thành công.
Đêm hôm đó, một sự tĩnh lặng đến gai người bao trùm biệt thự. Phó Cận Ngôn đang tắm, tiếng nước chảy át đi những âm thanh lạ từ phía biển. Lâm Uyển đứng bên cửa sổ, bàn tay siết chặt con chip, đôi mắt dõi theo những bóng đen đang lướt đi trên mặt nước. Đó không phải là người của Lâm Thanh, mà là lực lượng Cảnh sát biển đặc nhiệm – hệ quả từ những tài liệu mật mà cô đã lén gửi đi thông qua một thiết bị liên lạc khẩn cấp giấu trong hộp đàn.
"Đoàng!"
Một tiếng nổ chấn động xé toạc màn đêm. Hệ thống điện của toàn bộ hòn đảo bị ngắt phụt. Tiếng loa phóng thanh vang dội át cả tiếng sóng: "Phó Cận Ngôn, anh bị bao vây! Hạ vũ khí và thả con tin ngay lập tức!"
Phó Cận Ngôn bước ra khỏi phòng tắm, chỉ quấn độc chiếc khăn bông quanh hông, mái tóc ướt sũng rủ xuống che đi đôi mắt đang bốc lên ngọn lửa giận dữ tột độ. Anh liếc nhìn Lâm Uyển đang đứng bất động, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay cô. Với bản năng của một con thú bị thương, anh lập tức hiểu ra mọi chuyện.
"Em... chính em là kẻ đã dẫn đường cho bọn chúng?" – Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo hơn cả băng giá.
"Tôi phải tự cứu mình, Cận Ngôn. Tôi không thể làm con búp bê của anh mãi được!" – Lâm Uyển hét lên, nước mắt hòa cùng sự kiên định.
Không một lời giải thích, Phó Cận Ngôn lao đến. Anh không bóp cổ cô, mà thô bạo ép cô vào lồng ngực mình, kéo cô chạy về phía lối thoát hiểm bí mật dưới tầng hầm. Phía sau, tiếng súng nổ chát chúa, tiếng cửa kính vỡ vụn và tiếng bước chân rầm rập của cảnh sát.
Trong hầm ngầm tối tăm, nơi từng chứng kiến nỗi đau của mẹ anh, Phó Cận Ngôn đẩy cô vào một góc khuất. Giữa làn mưa đạn và tiếng còi hú vang trời, dục vọng và sự tuyệt vọng trong anh trộn lẫn thành một thứ cảm xúc điên rồ. Anh ép cô vào vách đá lạnh lẽo, nụ hôn nồng nặc vị máu và sự phản bội giáng xuống.
"Dù có chết, em cũng phải chết trong tay tôi!" – Anh gầm nhẹ, bàn tay thô bạo xé toạc chiếc váy ngủ bằng lụa.
Trong lúc cái chết đang cận kề, Phó Cận Ngôn lại thực hiện một cuộc hoan lạc đầy điên cuồng ngay dưới hầm ngầm. Đây không phải là ân ái, mà là một sự xác nhận quyền sở hữu cuối cùng trước khi tất cả sụp đổ. Lâm Uyển vừa sợ hãi vừa bị cuốn vào sự mãnh liệt tuyệt vọng của anh. Tiếng súng nổ vang vọng bên tai hòa cùng tiếng thở dốc nồng nàn tạo nên một khung cảnh hãi hùng nhưng cũng đầy kích thích. Anh chiếm lấy cô kịch liệt, như muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào cơ thể cô một lần cuối.
Đột nhiên, một quả lựu đạn khói ném vào lối vào hầm. Khói trắng mịt mù. Cận Ngôn khựng lại, anh nhìn Lâm Uyển một lần cuối, đôi mắt đỏ rực đầy đau đớn. Anh đẩy cô về phía đội đặc nhiệm đang xông vào, còn mình thì lao về phía lối ra bờ biển – nơi một chiếc ca nô cao tốc đang chờ sẵn.
"Lâm Uyển, bản giao hưởng này vẫn chưa kết thúc đâu!" – Tiếng anh tan vào làn khói.
Khi cảnh sát ập đến, Lâm Uyển chỉ còn thấy một bóng đen lao ra biển giữa làn đạn lạc. Cô ngồi bệt xuống đất, cơ thể rã rời và đầy những dấu vết của cuộc chiếm đoạt cuối cùng. Con chip đã được cô bí mật nhét vào tay đội trưởng đặc nhiệm, nhưng trái tim cô lại cảm thấy trống rỗng đến lạ kỳ.
Cô đã thoát khỏi hòn đảo, thoát khỏi cái lồng giam lộng lẫy, nhưng hơi ấm và sự điên cuồng của Phó Cận Ngôn dường như đã ăn sâu vào máu thịt cô. Liệu đây là sự giải thoát, hay chỉ là khởi đầu cho một cuộc rượt đuổi tàn khốc hơn?