828 từ · ~5 phút đọc
Ba năm sau cuộc đột kích đẫm máu trên hòn đảo tư nhân, cái tên Lâm Uyển đã không còn gắn liền với danh xưng "nhạc công riêng" đầy tủi hổ. Giờ đây, cô là thiên tài vĩ cầm hàng đầu thế giới, người được mệnh danh là "Phượng hoàng tái sinh từ tro tàn". Đứng trên sân khấu nhà hát opera Paris rực rỡ ánh đèn, Lâm Uyển của hiện tại kiêu sa, lộng lẫy trong chiếc váy nhung đen xẻ cao, đôi tay thon dài lướt trên dây đàn Stradivarius tạo nên những âm thanh mê hoặc.
Tuy nhiên, đằng sau ánh hào quang ấy, Lâm Uyển chưa một đêm nào có được giấc ngủ trọn vẹn. Mỗi khi nhắm mắt, mùi gỗ đàn hương thanh khiết và hơi ấm nồng nàn của một người đàn ông lại ùa về trong tâm trí. Phó Cận Ngôn đã mất tích sau đêm đó, tập đoàn Phó Thị sụp đổ, nhưng thi thể của anh chưa bao giờ được tìm thấy.
Buổi tiệc hậu buổi hòa nhạc được tổ chức tại một dinh thự cổ kính ngoại ô Paris. Lâm Uyển cầm ly champagne, mệt mỏi né tránh những lời tán tỉnh của giới quý tộc. Đột nhiên, trái tim cô thắt lại khi một bóng dáng cao lớn, quen thuộc vừa bước vào sảnh chính. Người đàn ông đó mặc bộ suit xám tro tối giản, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng, gương mặt vẫn mang vẻ sắc sảo lạnh lùng nhưng ánh mắt lại điềm tĩnh hơn xưa.
"Giới thiệu với mọi người, đây là Ngài Julian, nhà tài trợ mới của quỹ âm nhạc chúng ta." – Tiếng của vị ban tổ chức vang lên.
Julian... hay chính là Phó Cận Ngôn?
Lâm Uyển run rẩy, ly rượu trên tay suýt chút nữa rơi xuống. Anh bước lại gần cô, phong thái ung dung như một vị vua đang lấy lại vương quốc của mình. Anh không nhìn cô bằng sự điên cuồng của ngày xưa, mà là một sự thâm trầm, nguy hiểm hơn gấp bội.
"Bản giao hưởng tối nay rất tuyệt, cô Lâm." – Anh nói bằng giọng trầm đục, phả vào tai cô luồng hơi nóng khiến cô rùng mình. "Đặc biệt là những nốt cao, nó khiến tôi nhớ về... những âm thanh khác."
Lâm Uyển cố gắng giữ bình tĩnh, cô tìm cách lánh vào ban công vắng vẻ phía sau nhà hát. Nhưng ngay khi cô vừa bước vào bóng tối, một bàn tay thép đã tóm lấy eo cô, đẩy mạnh cô vào lan can đá. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc bao vây lấy cô, mạnh mẽ và độc chiếm.
"Buông tôi ra! Anh là Julian, không phải anh ta!" – Cô hổn hển, cố gắng đẩy lồng ngực rắn chắc kia ra.
"Julian là tên để tôi lừa cả thế giới, còn em... em biết rõ tôi là ai mà." – Phó Cận Ngôn gầm nhẹ, anh tháo chiếc mặt nạ lịch lãm thường ngày, để lộ ra sự khao khát điên cuồng đã bị kìm nén suốt ba năm qua.
Anh không cho cô cơ hội phản kháng, nụ hôn nồng nặc vị rượu vang giáng xuống, thô bạo và đầy tính chiếm hữu như một lời khẳng định: Dù ba năm hay ba mươi năm, em vẫn là của tôi. Trong không gian ban công lộng gió, giữa tiếng nhạc cổ điển xa xăm từ sảnh tiệc, Phó Cận Ngôn bắt đầu một cuộc chiếm đoạt đầy kịch tính. Anh vén chiếc váy nhung đen đắt tiền của cô lên, đôi bàn tay thô ráp mơn trớn làn da mịn màng mà anh đã nhung nhớ đến phát điên. Sự va chạm lần này không còn là sự trừng phạt, mà là một sự bùng nổ của nỗi nhớ nhung và dục vọng bị dồn nén.
Lâm Uyển vừa hận anh vì đã lừa dối, vừa cay đắng nhận ra cơ thể mình đang run rẩy đón nhận anh một cách nồng nhiệt. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của cô bị anh nuốt chửng trong những nụ hôn sâu. Anh ép cô phải đối diện với sự thật rằng, dù cô có đứng trên đỉnh cao thế giới, cô vẫn chỉ là một nốt nhạc nhỏ bé bị anh thao túng.
"Ba năm qua, em kéo đàn cho ai nghe?" – Anh gằn giọng, sự xâm nhập mãnh liệt khiến Lâm Uyển phải bám chặt lấy vai anh.
"Không... không cho ai cả..." – Cô nức nở, đôi mắt nhòe đi vì khoái cảm và nước mắt.
Cuộc hoan lạc giữa đêm Paris mang một vẻ đẹp tội lỗi và rực rỡ. Phó Cận Ngôn đã trở lại, không còn là kẻ bị truy đuổi, mà là một thợ săn đang bắt đầu cuộc chơi mới. Bản giao hưởng sai nhịp của ba năm trước chính thức bước vào chương thứ hai – nóng bỏng hơn, tàn khốc hơn và đầy rẫy những âm mưu mới.