Cơn mưa đêm ở thành phố S như những nhát dao lạnh lẽo đâm vào da thịt. Tô Hàm Nguyệt ngồi bệt dưới nền xi măng sũng nước của con hẻm nhỏ, đôi giày ba lê cũ nát cô ôm khít vào lòng đã thấm đẫm bùn đất.
"Mẹ kiếp! Cha mày trốn rồi, thì mày phải trả nợ thay ông ta thôi con ạ!" Gã cầm đầu đám đòi nợ thuê vứt điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di nát nó như cách gã đang nhìn chằm chằm vào cơ thể mảnh mai của Hàm Nguyệt. "Nhìn khuôn mặt này xem, đúng là cực phẩm. Đem bán cho mấy lão già ở câu lạc bộ đêm, chắc chắn là một món hời."
Hàm Nguyệt run rẩy, đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu giờ chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng. Cô muốn kêu cứu, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. Đúng lúc bàn tay bẩn thỉu của gã đàn ông định vươn tới xé toạc lớp áo mỏng manh của cô, một ánh đèn pha cực mạnh quét qua con hẻm.
Một chiếc xe đen dài, sang trọng đến mức lạc lõng giữa khu ổ chuột này, từ từ dừng lại. Cánh cửa mở ra, một người đàn ông bước xuống. Anh ta cầm một chiếc ô đen, bước đi khoan thai nhưng mỗi nhịp nện gót giày xuống mặt đường đều khiến đám du côn phải lùi lại một bước vì áp lực khủng khiếp tỏa ra từ người anh.
Đó là Lục Cận Thâm. Người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả vùng phía Nam, một kẻ mà người ta đồn rằng máu trong tim còn lạnh hơn cả đá mùa đông.
"Mười triệu tệ. Tôi mua cô ta." Giọng anh trầm thấp, không có một chút nhiệt độ, nhưng lại mang theo sức nặng khiến không ai dám phản kháng.
Tên cầm đầu ngẩn người, rồi vội vàng nhận tấm séc từ tay trợ lý của anh. Lục Cận Thâm tiến lại gần Hàm Nguyệt, anh cúi xuống, chiếc ô đen che khuất cả bầu trời đầy mưa trên đỉnh đầu cô. Anh không chạm vào cô ngay, chỉ nhìn đôi giày ba lê cũ kỹ trong tay cô với một ánh mắt kỳ lạ—như một kẻ săn mồi vừa tìm thấy món đồ chơi ưng ý nhất.
"Đi theo tôi, tôi cho em đôi giày mới nhất, sân khấu lộng lẫy nhất." Anh đưa bàn tay to lớn, ấm nóng ra trước mặt cô. "Đổi lại, linh hồn và cơ thể này, chỉ được phép thuộc về mình tôi. Hiểu không?"
Hàm Nguyệt nhìn vào đôi mắt sâu hoắm ấy, cô biết mình vừa bước ra khỏi hang cọp để vào chuồng báo, nhưng sự ấm áp từ bàn tay anh là thứ duy nhất cô có thể bấu víu lúc này. Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, bắt đầu một bản hợp đồng bán thân mang danh nghĩa sự cứu rỗi.