MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Dưới Mũi Giày Khiêu VũChương 2: CHIẾC LỒNG DÁT VÀNG

Dục Vọng Dưới Mũi Giày Khiêu Vũ

Chương 2: CHIẾC LỒNG DÁT VÀNG

474 từ · ~3 phút đọc

Ba năm trôi qua. Biệt thự Lục gia là một lâu đài biệt lập trên đỉnh đồi. Tại đây, Tô Hàm Nguyệt sống như một nàng công chúa được nuông chiều hết mức, nhưng cũng là một "tù nhân" không có quyền tự do.

Mỗi ngày, lịch trình của cô đều do Lục Cận Thâm sắp đặt: 4 tiếng tập nhảy, 2 tiếng học nhạc, và thời gian còn lại là đợi anh về.

Cộp... cộp... cộp...

Tiếng giày mũi cứng va chạm với sàn gỗ trong phòng tập vắng lặng. Hàm Nguyệt đang xoay mình trong điệu nhạc Giselle. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, làm lộ ra đường cong mềm mại của eo và đôi chân thon dài cực phẩm.

Lục Cận Thâm ngồi trên chiếc ghế bành ở góc tối, tay cầm ly rượu whisky, lặng lẽ quan sát. Anh không bao giờ bỏ lỡ một buổi tập nào của cô khi anh có mặt ở nhà. Anh nhìn cô như cách một nhà sưu tầm nhìn ngắm bức tranh quý hiếm nhất của mình—ánh mắt không hề có dục vọng thô lỗ, nhưng lại khiến Hàm Nguyệt cảm thấy từng tấc da thịt như bị thiêu cháy.

"Lục tiên sinh, anh... anh về từ bao giờ?" Hàm Nguyệt dừng lại, nhịp thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng.

Anh đứng dậy, bước lại gần. Bàn tay anh phủ lên vai cô, kéo nhẹ sợi dây váy ba lê đã bị lệch. Ngón tay anh thô ráp, lướt qua làn da trắng nõn nà của cô, tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa vẻ thanh khiết của cô và sự phong trần của anh.

"Nguyệt Nguyệt, em lại gầy đi rồi." Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng mùi rượu và bạc hà làm cô rùng mình. "Tôi đã nói bao nhiêu lần, không được để bản thân mệt quá sức. Đôi chân này, nếu hỏng thì tôi biết phải làm sao đây?"

Anh đột ngột bế bổng cô lên, để cô ngồi lên thanh xà ngang (barre). Vị trí này khiến cô cao hơn anh, buộc cô phải nhìn xuống đôi mắt đầy tính chiếm hữu của người đàn ông này.

"Em là của tôi, từ sợi tóc đến mũi chân." Anh dùng tay vuốt ve từ gót chân lên đến bắp chân săn chắc của cô, một sự đụng chạm mang đầy tính ám muội nhưng lại dừng lại đúng lúc ở mép váy. "Ngoan ngoãn nhảy cho tôi xem, tôi sẽ không để ai chạm vào em. Nhưng nếu em không nghe lời..."

Anh không nói hết câu, chỉ đặt một nụ hôn hờ hững lên mu bàn chân cô—nơi có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ. Sự chiếm hữu thầm lặng này giống như một sợi dây lụa, nhẹ nhàng quấn quanh cổ Hàm Nguyệt, khiến cô không cách nào vùng vẫy.