Đêm kỷ niệm ba năm Tô Hàm Nguyệt bước chân vào Lục gia, bầu trời thành phố S bị bao phủ bởi một cơn giông bão dữ dội. Tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ như dự báo cho sự sụp đổ của một ranh giới cuối cùng.
Trong phòng tập riêng, ánh đèn được chỉnh xuống mức tối nhất, chỉ còn một vệt sáng mờ ảo phản chiếu qua những tấm gương lớn. Tô Hàm Nguyệt đang mặc bộ váy diễn Giselle trắng muốt, đôi chân mang giày mũi cứng đã rướm máu vì bị bắt tập liên tục suốt 6 tiếng đồng hồ.
Lục Cận Thâm ngồi trên ghế bành, chiếc sơ mi đen phanh rộng, để lộ lồng ngực săn chắc và những đường gân xanh đầy nam tính trên cánh tay. Ánh mắt anh lúc này không còn sự dung túng nhẹ nhàng của mọi khi, mà là một sự khao khát hoang dại, nguyên thủy nhất của một loài thú dữ đã nhịn đói quá lâu.
"Lại đây." Giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự áp chế khiến chân Hàm Nguyệt nhũn ra.
Cô run rẩy bước tới, quỳ dưới chân anh. Lục Cận Thâm không nói lời nào, anh thô bạo túm lấy tóc cô, kéo ngược ra sau để cô phải ngước nhìn khuôn mặt đang vặn vẹo vì dục vọng của mình.
"Ba năm... tôi dạy em cách nhảy, dạy em cách phục tùng. Hôm nay, tôi sẽ dạy em cách để trở thành đàn bà của Lục Cận Thâm."
Nói đoạn, anh đứng dậy, bế thốc cô lên và ném mạnh xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Tiếng váy voan mong manh bị xé toạc vang lên xoẹt một đường dài tàn nhẫn. Hàm Nguyệt hoảng sợ định bò chạy nhưng bị anh túm lấy cổ chân, kéo mạnh trở lại.
Lần này, anh không dừng lại ở những nụ hôn trêu chọc. Lục Cận Thâm tháo chiếc thắt lưng da, nhanh chóng trói chặt hai tay cô ra sau lưng. Sự tương phản giữa đôi tay trắng ngần bị xiết chặt và sàn gỗ tối màu tạo nên một cảnh tượng dâm mỹ đến nghẹt thở.
Anh cúi xuống, nụ hôn nồng mùi rượu whisky và thuốc lá chiếm lấy đôi môi cô, thô bạo và ngấu nghiến như muốn hút cạn sinh khí. Bàn tay to lớn của anh vuốt ve đôi chân dài của vũ công, rồi đột ngột tách rộng chúng ra.
"Ah... không... Cận Thâm... đau..."
Sự thâm nhập đột ngột, không một chút dạo đầu nhẹ nhàng khiến Hàm Nguyệt hét lên, nước mắt trào ra. Anh không cho cô thời gian thích nghi, đôi chân dài của cô bị anh gác lên vai, ép sát vào cơ thể mình. Từng cú thúc mạnh mẽ, sâu hoắm của anh khiến cả người cô rung lên bần bật trên sàn gỗ.
Lục Cận Thâm như phát điên. Anh cắn mạnh vào xương quai xanh của cô, để lại những dấu ấn tím bầm chồng chất. Tiếng va chạm da thịt, tiếng nước râm ran và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Hàm Nguyệt tràn ngập căn phòng. Anh bắt cô nhìn vào gương, nhìn thấy chính mình đang bị anh chiếm hữu một cách thâm sâu nhất.
"Nhìn đi! Em chỉ có thể rên rỉ dưới thân tôi thôi, Nguyệt Nguyệt!"
Sự chiếm hữu bạo liệt kéo dài suốt cả đêm, từ sàn tập đến bàn trà, rồi cuối cùng là trên chiếc giường rộng lớn. Lục Cận Thâm đã phá vỡ sự thuần khiết của thiên nga trắng một cách tàn bẫn nhất, chính thức đóng dấu chủ quyền lên mọi tấc da thịt của cô.