Hàm Nguyệt bị bắt trở về biệt thự ngay trong đêm. Lần này, Lục Cận Thâm không cho cô đến nhà hát nữa. Anh giam lỏng cô trong phòng tập gương.
"Kể từ hôm nay, em chỉ nhảy cho tôi xem. Nếu tôi thấy em nhảy cho bất kỳ ai khác, đôi chân này không cần giữ lại nữa."
Lục Cận Thâm ngồi trên ghế bành, nhìn Hàm Nguyệt đang kiệt sức nhảy điệu "Thiên nga đen". Cô phải mặc bộ đồ lót bằng ren mỏng dính, chân mang giày ba lê mũi cứng nhưng không được mặc tất. Sự cọ xát trực tiếp giữa giày và da thịt khiến cô đau đớn, nhưng anh không cho phép dừng lại.
Càng về đêm, dục vọng trong mắt Lục Cận Thâm càng không thể che giấu. Anh đi tới phía sau cô, áp sát cơ thể nóng rực vào lưng cô. Anh dùng một tay nâng chân cô lên cao, ép cô thực hiện tư thế xoạc chân trên không trong khi anh hôn ngấu nghiến bờ vai cô.
Bàn tay anh lần này không dừng lại ở bên ngoài. Anh luồn ngón tay vào sâu trong nếp gấp tư mật, cảm nhận sự ẩm ướt tràn trề của cô. Hàm Nguyệt khóc không thành tiếng, đôi chân cô run rẩy không đứng vững.
"Nguyệt Nguyệt, em có biết tôi đã nhịn bao lâu rồi không?" Giọng anh khàn đặc, đầy sự nguy hiểm. "Ba năm... tôi nuôi em lớn, giữ cho em sự thuần khiết này để chờ đến ngày hôm nay."
Anh kéo cô đến trước tấm gương lớn, bắt cô nhìn thẳng vào cơ thể đầy dấu vết xanh tím của mình. Anh dùng tay tự thỏa mãn trước mặt cô, ép cô phải nhìn thấy sự ham muốn của anh dành cho cô lớn đến nhường nào. Sự kìm nén của cả hai đã đạt đến giới hạn đỏ. Sợi dây lý trí cuối cùng chỉ còn mỏng như tơ nhện.
"Ngày mai là kỷ niệm 3 năm em về đây." Anh thì thầm, nụ hôn nồng mùi chiếm hữu đặt lên môi cô. "Tôi sẽ không nhịn nữa."
Đêm đó, Hàm Nguyệt không ngủ được. Cô biết, ngày mai, cuộc đời cô sẽ hoàn toàn rẽ sang một hướng khác — tàn khốc hơn, bạo liệt hơn và chìm sâu vào sự chiếm hữu điên cuồng của người đàn ông này.