Tại Thượng Hải, sự tự do ngắn ngủi làm Hàm Nguyệt như được sống lại. Cô cười nhiều hơn, nhảy thanh thoát hơn. Nhưng cô không biết rằng, mọi hành động của mình đều được báo cáo về cho Lục Cận Thâm mỗi giờ.
Trình Huy — bạn diễn nam — thấy cô vui vẻ nên càng bạo dạn hơn. Trong một buổi tập kín, anh ta đã tặng cô một sợi dây chuyền vàng trắng tinh tế. "Hàm Nguyệt, em không nên bị nhốt trong lồng. Em thuộc về sân khấu."
Hàm Nguyệt đã không từ chối ngay lập tức. Phút giây dao động đó đã chính thức đặt dấu chấm hết cho sự "nhẹ nhàng" của Lục Cận Thâm.
Tối hôm đó, khi cô vừa trở về khách sạn, cửa phòng đột ngột mở tung. Lục Cận Thâm đứng đó, cả người sực nức mùi gió lạnh và sự chết chóc. Anh không nói một lời, tiến tới giật phăng sợi dây chuyền trên cổ cô khiến nó để lại một vết xước rướm máu.
"Tôi đã quá nuông chiều em rồi đúng không?" Anh đẩy cô ngã xuống giường, cơ thể to lớn đè ép khiến cô không thể cử động.
Lục Cận Thâm không hôn cô, anh dùng cà vạt của mình bịt mắt cô lại. Trong bóng tối, xúc giác của Hàm Nguyệt trở nên nhạy cảm gấp bội. Cô cảm nhận được đôi bàn tay lạnh lẽo của anh lướt khắp người mình, xé toạc bộ váy dạ hội đắt tiền. Anh dùng đá lạnh từ tủ lạnh mini trong phòng, chà xát lên những nơi Trình Huy từng đứng gần cô.
Cái lạnh thấu xương quyện với sự nóng bỏng từ hơi thở của anh tạo nên một sự tra tấn ngọt ngào. Anh bắt cô rên rỉ tên anh liên tục, mỗi lần cô im lặng, anh lại dùng những ngón tay thô bạo trừng phạt vùng nhạy cảm của cô.
"Nói! Em là của ai?"
"Của... của anh... Lục Cận Thâm..." Cô khóc nghẹn, cảm giác bị xâm phạm bằng tay và miệng của anh kéo dài suốt cả đêm, nhưng tuyệt đối anh vẫn chưa thực sự "vào" trong. Anh muốn cô phải phát điên vì khao khát trước khi anh thực sự chiếm hữu.