Nhà hát kịch tổ chức một chuyến lưu diễn ngắn ngày tại Thượng Hải. Đối với Tô Hàm Nguyệt, đây không chỉ là công việc, mà là cơ hội duy nhất để cô thoát khỏi tầm mắt của Lục Cận Thâm dù chỉ là vài ngày. Cô thu hết can đảm để xin phép anh vào một buổi tối khi anh đang thưởng rượu trong thư phòng.
"Cận Thâm... chuyến đi này rất quan trọng với sự nghiệp của em. Em có thể đi không?" Cô quỳ bên cạnh ghế anh, đôi bàn tay nhỏ bé đặt lên đầu gối anh, ánh mắt đầy khẩn cầu.
Lục Cận Thâm đặt ly rượu xuống, ngón tay dài lướt qua đôi môi hơi run rẩy của cô. Anh nhìn cô thật lâu, một nụ cười khó hiểu hiện lên: "Em muốn đi đến vậy sao?"
"Vâng."
"Được, tôi cho phép." Anh đồng ý một cách dễ dàng khiến cô ngỡ ngàng. Nhưng ngay sau đó, anh kéo cô vào lòng, bàn tay luồn vào dưới lớp áo ngủ bằng lụa, xoa nắn vùng bụng phẳng lì của cô. "Nhưng em phải để lại một thứ để tôi tin rằng em sẽ quay về."
Đêm đó, Lục Cận Thâm không đi đến bước cuối cùng, nhưng anh bắt cô thực hiện một hình phạt đầy nhục nhã: quỳ trên giường, hai tay bị trói bằng chính sợi dây ruy băng hồng của đôi giày ba lê, trong khi anh dùng những nụ hôn nóng bỏng đánh dấu khắp lưng cô. Anh dùng răng cắn nhẹ vào gáy cô, nơi nhạy cảm nhất, khiến cô bật thốt lên tiếng khóc nức nở.
"Dấu vết này sẽ nhắc em biết chủ nhân của mình là ai khi ở nơi xa đó."
Anh dùng ngón tay thâm nhập vào sâu bên trong, khuấy đảo sự ướt át của cô cho đến khi cô đạt đỉnh trong sự uất ức. Anh để mặc cô nằm đó với đôi tay vẫn bị trói, hơi thở dốc đầy dục vọng nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng.