Lục Cận Thâm đưa Hàm Nguyệt tham gia buổi tiệc từ thiện của giới thượng lưu. Cô diện một chiếc váy dạ hội màu đen huyền bí, xẻ đùi cao vút, tôn lên đôi chân của một vũ công ballet thượng hạng.
Suốt buổi tiệc, Lục Cận Thâm không rời cô nửa bước. Bàn tay anh luôn đặt trên eo cô, như một lời khẳng định chủ quyền với tất cả những gã đàn ông đang thèm khát vẻ đẹp thanh tao kia.
Khi Trình Huy – bạn diễn nam ở nhà hát – tiến lại gần định mời Hàm Nguyệt một ly rượu, Lục Cận Thâm khẽ nhếch môi, anh không ngăn cản nhưng lại cúi xuống, công khai hôn lên bờ vai trần của cô trước mặt bao người. Hành động này vô cùng thô lỗ trong giới quý tộc, nhưng vì anh là Lục Cận Thâm, không ai dám ho he.
"Hàm Nguyệt là người của tôi, Trình tiên sinh chắc không quên chứ?" Giọng anh nhẹ tênh nhưng chứa đầy sát khí.
Trình Huy tái mặt rời đi. Hàm Nguyệt cảm thấy vừa xấu hổ vừa có một niềm vui len lỏi – sự chiếm hữu của anh khiến cô thấy mình quan trọng.
Trên đường về, sự im lặng bao trùm xe. Lục Cận Thâm đột nhiên kéo rèm xe xuống. Trong bóng tối lờ mờ, anh đẩy cô nằm xuống ghế sau. Chiếc váy dạ hội đắt tiền bị anh kéo lên tận hông.
"Em thích gã đó nhìn em như vậy sao?" Anh gằn giọng, bàn tay mạnh bạo thâm nhập vào bên trong.
Đây là lần đầu tiên anh bạo lực đến thế. Anh không quan tâm đến việc cô đang khóc hay đang run, anh chỉ muốn đánh dấu lên mọi tấc da thịt của cô. Tiếng nước râm ran và hơi thở dốc của Hàm Nguyệt lấp đầy không gian xe. Anh dùng miệng cắn mạnh vào xương quai xanh của cô, để lại một dấu ấn tím bầm.
"Nhớ lấy, chỉ có tôi mới được thấy em trong tư thế này."
Dù cơ thể cô đã nhũn ra vì khoái cảm mà anh mang lại, Lục Cận Thâm vẫn giữ vững nguyên tắc. Anh chỉnh lại quần áo cho cô khi xe vừa dừng trước cổng biệt thự, để lại Hàm Nguyệt với sự thèm khát tột độ chưa được giải tỏa.