Sáng hôm sau, vì dấu hickey trên cổ, Hàm Nguyệt phải dùng khăn lụa che chắn kỹ càng khi đến nhà hát. Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt khiến cô liên tục mắc lỗi trong các động tác nhảy.
Tối hôm đó, Lục Cận Thâm bắt cô tập lại ngay tại phòng tập riêng của biệt thự. Dưới ánh đèn LED sáng rực phản chiếu qua bốn bức tường gương, Hàm Nguyệt trông như một con búp bê bị bủa vây bởi hàng nghìn bản sao của chính mình.
"Xoay lại lần nữa." Lục Cận Thâm đứng tựa lưng vào cửa, tay cầm một chiếc roi da mềm thường dùng để chỉ nhịp.
Hàm Nguyệt mệt nhoài, đôi chân run rẩy. Cô thực hiện động tác xoay vòng, nhưng vì kiệt sức, cô ngã khuỵu xuống sàn gỗ. Chiếc roi da của anh không quất xuống, mà chỉ nhẹ nhàng lướt dọc theo sống lưng trần trụi của cô do áo tập hở lưng.
"Vì một gã đàn ông mà em mất tập trung sao?" Anh bước tới, dùng đầu chiếc roi nâng váy của cô lên, lộ ra đôi chân dài thẳng tắp trong lớp tất lưới mỏng.
Lục Cận Thâm quỳ một gối xuống, ép cô đối diện với chính mình trong gương. Anh bắt cô nhìn vào sự nhếch nhác của chính mình khi đang khao khát anh. Bàn tay anh không ngừng vuốt ve vùng đùi trong nhạy cảm, trêu chọc sự nhạy cảm của cô.
"Van xin tôi đi, tôi sẽ cho em nghỉ." Anh thì thầm, nụ hôn nồng cháy dừng lại ở bắp chân cô.
Hàm Nguyệt nức nở, cảm giác nhục nhã quyện lẫn với sự kích thích kỳ lạ. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động dâng hiến đôi môi. Anh đáp lại bằng một nụ hôn sâu, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, hút sạch không khí trong lồng ngực cô. Dù bàn tay anh đã chạm đến vùng cấm địa, nhưng khi cô sắp đạt đến đỉnh điểm, anh lại đột ngột rút tay ra.
"Giữ lấy cảm giác này mà tập luyện. Khi nào em đạt đến sự hoàn hảo, tôi mới cho em thứ em muốn." Sự chiếm hữu của anh tàn nhẫn ở chỗ, anh khiến cô khao khát anh đến điên dại nhưng lại luôn dừng lại ở ranh giới cuối cùng.