Nhà hát kịch thành phố S được trang hoàng lộng lẫy cho buổi tổng duyệt vở "Kẹp hạt dẻ". Tô Hàm Nguyệt, với tư cách là vũ công chính được Lục thị tài trợ, nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
"Hàm Nguyệt, đoạn xoay này em cần phối hợp chặt chẽ hơn với anh." – Trình Huy, nam vũ công chính, tiến lại gần. Anh ta là một người trẻ tuổi, hào hoa và luôn dành cho Hàm Nguyệt ánh nhìn ngưỡng mộ không giấu diếm. Bàn tay Trình Huy đặt nhẹ lên eo cô để hướng dẫn tư thế.
Hàm Nguyệt hơi rùng mình, theo bản năng cô liếc nhìn về phía hàng ghế khán giả VIP tối om. Cô biết, ở một góc khuất nào đó, đôi mắt như chim ưng của Lục Cận Thâm đang dõi theo.
Quả nhiên, ngay khi buổi tập kết thúc, một vệ sĩ áo đen đã đứng đợi sẵn ở cửa hậu trường: "Tô tiểu thư, Lục tiên sinh đợi cô trên xe."
Bên trong chiếc xe Limousine sang trọng, không gian hẹp và sực nức mùi gỗ đàn hương quen thuộc khiến Hàm Nguyệt thấy ngột ngạt. Lục Cận Thâm đang đọc tài liệu, anh không ngẩng đầu lên, nhưng áp lực tỏa ra khiến cô không dám thở mạnh.
"Lại đây." Anh gấp tập hồ sơ lại, giọng nói lạnh lùng.
Hàm Nguyệt run rẩy bò lại gần, quỳ dưới chân anh. Lục Cận Thâm dùng bàn tay thô ráp nâng cằm cô lên, đôi mắt đen thẫm quét qua vòng eo mà Trình Huy vừa chạm vào.
"Hắn ta chạm vào đây?" Anh lướt ngón tay qua lớp vải voan mỏng, dừng lại ngay vị trí eo cô.
"Đó... đó chỉ là hỗ trợ kỹ thuật thôi ạ." Cô thào thào giải thích.
Lục Cận Thâm không nói thêm, anh đột ngột kéo cô lên đùi mình, một tay luồn vào trong áo tập, trực tiếp chạm vào làn da mịn màng. Anh dùng sức miết mạnh lên vùng eo đó, như muốn dùng mùi hương của chính mình để tẩy sạch dấu vết của kẻ khác. Nụ hôn của anh rơi xuống cổ cô, thô bạo và chiếm đoạt, để lại một dấu hickey đỏ chót ngay dưới xương quai xanh – nơi mà trang phục diễn không thể che khuất hoàn toàn.
"Nhớ lấy, Nguyệt Nguyệt. Em nhảy để thiên hạ ngắm, nhưng cơ thể này chỉ để mình tôi dùng."