Tối hôm đó, Lục Cận Thâm về nhà sớm hơn thường lệ. Anh thấy Hàm Nguyệt đang ngồi bó gối bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn ra khu vườn tối om.
Anh không nói lời nào, đi tới bế thốc cô vào phòng tắm hơi. Hơi nước mờ ảo càng làm tăng thêm bầu không khí ám muội. Anh lột bỏ quần áo của cả hai, đẩy cô vào dưới vòi sen đang xối xả.
"Giận tôi sao?" Anh dùng bàn tay thô ráp vuốt ve khuôn mặt cô, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống giữa đôi lông mày đang nhíu chặt.
Hàm Nguyệt định đẩy anh ra, nhưng sức lực của một vũ công nhỏ bé sao chống lại được một người đàn ông trưởng thành. Anh xoay người cô lại, bắt cô chống tay vào tường đá lạnh lẽo.
Lần này, anh không vội vàng như đêm qua. Anh dùng xà phòng thơm xoa khắp người cô, ngón tay luồn lách vào những nơi nhạy cảm nhất, khơi gợi dục vọng đã bị anh đánh thức. Hàm Nguyệt cảm thấy cơ thể mình thật phản chủ, dù hận anh nhưng dưới sự vuốt ve điêu luyện của anh, cô lại bắt đầu rên rỉ.
Lục Cận Thâm cười nhạt, anh nhấc một chân cô lên, đặt lên thành bồn tắm. Sự thâm nhập từ phía sau khiến cô hoàn toàn mất phương hướng. Anh vừa thúc mạnh, vừa dùng tay vặn vẹo đôi gò bồng đào mềm mại của cô. Tiếng nước rơi át đi tiếng rên rỉ, nhưng không che giấu được sự kịch liệt của cuộc yêu.
"Nói em yêu tôi, Nguyệt Nguyệt." Anh gầm lên, đẩy mạnh đến mức cô tưởng như mình bị xuyên thấu.
"Em... em yêu anh... Cận Thâm..." Cô nức nở, sự phục tùng này đã trở thành bản năng.
Lục Cận Thâm thỏa mãn bóp chặt eo cô, để lại những vết hằn đỏ chót. Anh tận hưởng cảm giác cô hoàn toàn thuộc về mình trong không gian chật hẹp và đầy hơi nước này. Đây không còn là tình yêu thông thường, mà là một sự chiếm hữu điên cuồng, nơi anh là chủ nhân duy nhất và cô là nô lệ của dục vọng.