Sau đêm bùng nổ ở chương 10, Tô Hàm Nguyệt bị Lục Cận Thâm cấm túc hoàn toàn. Anh tịch thu điện thoại, cắt đứt liên lạc của cô với nhà hát. Đối với một vũ công, việc không được nhảy chẳng khác nào bị rút cạn linh hồn.
Buổi chiều, Hàm Nguyệt lẻn vào thư phòng của anh, hy vọng tìm thấy chìa khóa ngăn kéo để lấy lại hộ chiếu. Cô đang lục tìm thì cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Lục Cận Thâm đứng đó, gương mặt tuấn tú phủ một lớp sương lạnh.
"Nguyệt Nguyệt, em đang tìm gì? Tìm cách rời xa tôi sao?"
Anh bước tới, áp sát cô vào bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn giữa phòng. Ánh mắt anh tối sầm lại khi thấy cô đang cầm trên tay một xấp tài liệu. Không đợi cô giải thích, anh thô bạo xoay người cô lại, ép khuôn mặt xinh đẹp của cô dán xuống mặt bàn lạnh lẽo.
"Muốn đi? Được, để xem đôi chân này còn sức để chạy không."
Lục Cận Thâm giật phăng chiếc quần lót bằng ren của cô, vứt sang một bên. Anh tháo chiếc cà vạt sọc xanh đen, thô bạo quấn lấy hai tay cô, buộc chặt vào chiếc đèn bàn bằng đồng nặng trịch. Tư thế này khiến Hàm Nguyệt phải cong người, vòng eo thon thả và vòng ba căng tròn của vũ công phô bày hoàn toàn trước mắt anh.
Anh không vội vàng thâm nhập. Lục Cận Thâm dùng một cây bút ký tên bằng máy, đầu bút mát lạnh lướt dọc theo khe mông nhạy cảm của cô, trêu chọc vùng hoa huyệt đã bắt đầu rỉ nước vì sợ hãi và hưng phấn.
"Ah... Cận Thâm... làm ơn... đừng dùng thứ đó..." Hàm Nguyệt nức nở, tiếng rên rỉ bị đè nén dưới mặt bàn gỗ.
Anh nhếch môi tàn nhẫn, thay thế cây bút bằng sự cứng rắn nóng bỏng của chính mình. Anh thúc mạnh từ phía sau, mỗi cú va chạm đều sâu đến mức chạm vào tử cung, khiến Hàm Nguyệt run bắn lên, đôi chân mang tất trắng của cô không ngừng cào xuống sàn thảm.
Trong thư phòng rộng lớn, chỉ còn tiếng "bạch bạch" của da thịt va chạm mãnh liệt và tiếng thở dốc của người đàn ông. Lục Cận Thâm vừa làm, vừa ép cô phải đọc to những điều khoản trong hợp đồng nuôi dưỡng năm xưa. Khi cô đạt đến đỉnh điểm, anh thô bạo xoay người cô lại, bắt cô nuốt trọn sự nóng bỏng của mình ngay trên bàn làm việc, giữa những giấy tờ hợp đồng hàng tỷ tệ. Sự chiếm hữu này là một loại sỉ nhục nhưng cũng mang lại cảm giác khoái lạc cực hạn.