Gió đêm tháng Mười mang theo hơi lạnh ẩm ướt, luồn qua mái hiên cũ kỹ của khu chung cư đã bị bỏ hoang. Hạ Băng siết chặt chiếc áo khoác đen, dán mắt vào ống kính tele. Cô ở đây, trong cái lạnh lẽo và sự im lặng tuyệt đối, suốt sáu tiếng đồng hồ.
Mùi bụi và ẩm mốc bám vào đầu ngón tay cô, nhưng nó không đáng kể. Những thứ bụi bặm và thối rữa này mới là nơi sự thật tồn tại. Giới giải trí, nơi Lâm Phong – Thần Tượng quốc dân, đang ngự trị, chỉ là một lớp men sáng bóng, giả tạo. Cô cần một vết nứt, một bằng chứng để xé toạc lớp men đó ra.
Hạ Băng khinh miệt Lâm Phong. Cô khinh cái cách anh mỉm cười hoàn hảo trước hàng triệu người, khinh sự hoàn mỹ không tì vết mà công ty đã xây dựng cho anh. Cô tin chắc rằng, đằng sau đôi mắt lạnh lùng đó, phải có một thứ gì đó ghê tởm đang ẩn náu.
Và đêm nay, cô đã tìm thấy nó.
Căn phòng VIP trên tầng cao nhất của khách sạn đối diện, nơi Lâm Phong đang ở, bỗng tắt đèn. Hạ Băng nín thở. Đã hai ngày nay, anh gần như không rời khỏi đó, chuẩn bị cho buổi hòa nhạc lớn. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho một đêm thất bại, thì cánh cửa ban công bỗng mở ra.
Lâm Phong bước ra.
Anh không mặc vest sang trọng hay áo sơ mi lụa là. Anh chỉ mặc một chiếc quần thể thao và để trần nửa trên, mái tóc đen rối bời vì tay vừa vò. Qua ống kính, Hạ Băng có thể thấy rõ ràng từng đường nét cơ bắp săn chắc, những giọt mồ hôi đọng lại trên xương quai xanh. Anh đứng đó, cô độc và trần trụi dưới ánh trăng mờ nhạt. Đó là một vẻ đẹp quá mức chân thật so với hình tượng hoàn hảo mà cô từng thấy.
Hạ Băng tự nhủ: Đừng để sự cám dỗ về thị giác đánh lừa.
Cô siết chặt ngón tay quanh nút chụp, cảnh giác chờ đợi.
Anh lấy ra một chiếc điện thoại thứ hai – chiếc điện thoại bí mật mà không ai biết. Anh bắt đầu nhắn tin, gương mặt căng thẳng và mệt mỏi. Nhưng điều khiến Hạ Băng phải nhăn mày là người thứ hai bước ra sau lưng anh.
Không phải đồng nghiệp, không phải quản lý, cũng không phải một cô gái trẻ nào đó.
Đó là một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc chỉnh tề, nhưng gương mặt lại mang vẻ uy quyền và chiếm đoạt. Hắn ta không nói gì, chỉ đứng sau Lâm Phong, từ từ đưa tay ra.
Lâm Phong, Thần Tượng quốc dân, người luôn kiêu ngạo và lạnh lùng, lại ngả đầu vào lòng bàn tay người đàn ông đó.
Khoảnh khắc đó, Hạ Băng cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô không chỉ tìm thấy một scandal ngoại tình. Cô đã tìm thấy một mối quan hệ cấm kỵ đầy rẫy sự phức tạp, nơi quyền lực và sự phục tùng bị đảo lộn một cách nguy hiểm.
Ánh mắt của Lâm Phong lướt qua ban công, một cái nhìn vô hồn đầy ám ảnh. Cứ như thể anh đang nhìn thẳng vào cô, xuyên qua bóng tối và ống kính.
"Tách!"
Hạ Băng chụp. Hai tấm hình sắc nét ghi lại toàn bộ khoảnh khắc, từ sự mềm yếu hiếm thấy của Lâm Phong đến bàn tay chủ nhân đang đặt trên gáy anh.
Xong việc. Cô gỡ máy ảnh, cất thẻ nhớ vào chiếc hộp kim loại nhỏ bé. Cơ thể cô run lên, không phải vì lạnh, mà vì sự hưng phấn và cảm giác quyền lực đột ngột được trao tặng.
Cô đã có thứ có thể hủy hoại anh. Cô đã nắm giữ sợi xích của Thần Tượng.
Lâm Phong, Hạ Băng tự nhủ trong bóng tối, Trò chơi của anh kết thúc rồi. Bây giờ, tôi là người cầm luật chơi.
Cô nhấn nút gửi một tin nhắn ngắn gọn đến số điện thoại riêng tư của anh:
"Chúng ta cần nói chuyện. Về những bức ảnh đêm nay."
Cánh cửa của một cuộc đàm phán cấm kỵ và nguy hiểm đã mở ra.