MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 12

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 12

825 từ · ~5 phút đọc

Đã một tuần trôi qua kể từ cuộc đối đầu đầy tính logic lạnh lùng và cảm xúc nóng bỏng của họ.

Cuộc sống của Lâm Phong lại bị cuốn vào vòng xoáy của công việc: quảng cáo, họp báo, và những buổi tập luyện kín. Hạ Băng vẫn tiếp tục vai trò "trợ lý tư liệu," luôn ở bên anh, lặng lẽ quan sát. Cô chụp ảnh anh trên sân khấu với ánh đèn rực rỡ, nhưng điều cô khao khát chụp nhất lại là những khoảnh khắc anh sụp đổ trong cánh gà.

Tối đó, sau một buổi ghi hình kéo dài đến rạng sáng, Lâm Phong được đưa về căn hộ riêng. Anh kiệt sức đến mức gần như không thể tự bước đi. Người quản lý giúp anh vào phòng ngủ và rời đi, để lại Hạ Băng lại một mình trong căn hộ vắng lặng.

Đây là một sự tin tưởng hay một sự thử thách mới? Lâm Phong biết cô đang ở đây, và anh đã chọn để cô lại một mình với anh.

Hạ Băng thấy anh nằm trên giường, vẫn còn nguyên bộ quần áo diễn cầu kỳ. Gương mặt anh tái nhợt, toát lên vẻ bất lực hiếm thấy.

Cô tiến lại gần. Cô không phải y tá, cũng không phải người yêu. Cô là kẻ thù có nhiệm vụ theo dõi.

Nhưng khi cô nhìn thấy vẻ tổn thương và mệt mỏi không che giấu trên gương mặt anh, lòng trắc ẩn trong cô lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hạ Băng đi vào bếp, làm một cốc nước ấm pha chút gừng. Cô trở lại phòng ngủ, ngồi xuống mép giường.

"Dậy đi. Uống một chút." Giọng cô nhẹ nhàng hơn bình thường, gần như là một lời thì thầm.

Lâm Phong nhúc nhích. Anh mở mắt ra, nhìn cô bằng ánh mắt mơ hồ, nhưng ngay lập tức nhận ra cô.

"Cô Băng..." anh nói, giọng anh khàn đặc và yếu ớt. "Cô không nên ở đây. Cô phải ghi lại, không phải chăm sóc."

"Đừng nhầm lẫn," Hạ Băng đáp, giữ giọng kiên định. "Tôi chỉ đang đảm bảo anh còn đủ sức để tôi tiếp tục thu thập bằng chứng."

Cô đưa cốc nước đến môi anh. Lâm Phong không cố gắng tự mình uống. Anh phục tùng một cách bất lực, để cô giữ đầu anh và đưa cốc nước lên.

Hơi thở ấm áp của anh phả vào tay cô. Khoảnh khắc này không có sự khiêu khích hay thao túng. Chỉ có sự gần gũi thầm lặng của hai người cô độc trong bóng đêm.

Khi Lâm Phong uống xong, anh không buông tay cô ra ngay. Tay anh lưu luyến nắm lấy cổ tay cô. Sức nắm yếu ớt, nhưng lại đầy sự phụ thuộc và ám ảnh.

"Cô là... bí mật thoải mái nhất của tôi," anh lẩm bẩm, mắt lại nhắm lại. "Không phải diễn xuất, không cần phải cười."

Cảm giác xúc động đột ngột khiến Hạ Băng cảm thấy bối rối. Cô cố rút tay ra, nhưng anh siết nhẹ hơn.

"Đừng đi," anh nói, giọng anh gần như là tiếng van xin.

Hạ Băng cứng người lại. Cô không thể hiểu tại sao một siêu sao lại cần sự an ủi từ kẻ căm ghét mình.

Cô đành ngồi yên. Cô không nói gì. Cô chỉ để tay mình nằm trong tay anh, cảm nhận được hơi ấm và sự yếu đuối của anh.

Sau vài phút im lặng nặng nề, Lâm Phong thiếp đi. Hơi thở anh đều đặn, bàn tay anh nới lỏng ra khỏi cổ tay cô, nhưng vẫn đặt hờ trên mu bàn tay cô.

Hạ Băng nhìn vào tay mình. Cô có thể dễ dàng rút tay ra, nhưng cô lại không làm thế. Cô cảm thấy mình đang là nơi duy nhất an toàn cho anh trong thế giới hỗn loạn này.

Cô đưa tay còn lại lên, vô thức vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán anh. Hành động này vượt qua mọi ranh giới của phóng viên, kẻ thù, và cả thỏa thuận cấm kỵ của họ. Nó chỉ đơn thuần là sự nhân tính.

Mình đang làm gì vậy? Hạ Băng tự hỏi.

Cô chụp một bức ảnh. Không phải bằng máy ảnh, mà bằng trí nhớ của mình.

Hình ảnh của Lâm Phong ngủ say, yếu ớt, và đang phụ thuộc vào sự hiện diện của cô, là bằng chứng mạnh mẽ hơn bất kỳ bức ảnh paparazzi nào. Đó là bí mật của anh, và giờ đây, cô đã sở hữu nó một cách cảm xúc nhất.

Cuối cùng, Hạ Băng nhẹ nhàng rút tay ra. Cô ngồi yên thêm một lúc, nhìn anh ngủ.

Cô biết, sự ghét bỏ của cô vẫn còn đó, nhưng nó đã bị trộn lẫn với sự mềm yếu và một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ. Sự an ủi bí mật này chính là cạm bẫy tinh vi nhất mà Lâm Phong đã giăng ra.