Sau khoảnh khắc mong manh trong phòng tập, mối quan hệ giữa Hạ Băng và Lâm Phong bước vào một giai đoạn mới: giai đoạn phủ nhận.
Hạ Băng cố gắng trở lại với logic lạnh lùng của một phóng viên. Cô nhắc nhở bản thân rằng sự kiệt sức của Lâm Phong chỉ là một khía cạnh của sự thật, không phải toàn bộ sự thật. Cô vẫn còn bằng chứng về mối quan hệ cấm kỵ của anh.
Cô sắp xếp một cuộc họp riêng tư khác. Lần này, không phải ở căn hộ cũ kỹ, mà tại một phòng làm việc được Lâm Phong thuê riêng, nơi không có người quản lý.
Hạ Băng mở cuộc trò chuyện một cách thẳng thắn. Cô đặt chiếc thẻ nhớ lên bàn, nơi ánh đèn chiếu xuống nó, nổi bật như một lời buộc tội.
"Tôi đã thấy anh làm việc. Tôi đã thấy anh mệt mỏi. Nhưng tôi cần biết toàn bộ sự thật," Hạ Băng tuyên bố, giọng cô sắc lạnh và quyết đoán. "Mối quan hệ của anh với người đàn ông đó là gì? Anh bị ép buộc, hay đó là một phần của giao dịch?"
Lâm Phong đang nhâm nhi một tách cà phê. Anh không hề nao núng trước sự tấn công trực diện của cô. Anh đặt tách cà phê xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát.
"Cô đang làm gì vậy, Hạ Băng?" Anh hỏi, giọng nói trầm thấp và thao túng. "Chúng ta không cần phải vạch ra mọi thứ bằng những từ ngữ cứng nhắc như vậy. Điều đó làm hỏng sự hấp dẫn của trò chơi."
"Đây không phải là trò chơi. Đây là sự thật. Tôi muốn logic, không phải sự quyến rũ." Hạ Băng giữ vững lập trường.
Lâm Phong nghiêng người về phía trước, ánh mắt anh sâu thẳm và mê hoặc.
"Logic là gì? Logic là cô đã có mọi bằng chứng để hủy hoại tôi, nhưng cô vẫn ở đây, vào lúc này, chỉ với tôi. Logic là cô đã thấy sự mềm yếu của tôi, và cô đã tự nguyện đưa tôi nước uống."
"Đó là lòng trắc ẩn cơ bản," Hạ Băng phản bác, cố gắng giữ cho giọng không run.
"Lòng trắc ẩn? Hay là một chút xúc cảm nóng bỏng mà cô không dám thừa nhận?"
Lâm Phong đưa tay ra, không chạm vào cô, mà chỉ đặt tay lên mặt bàn ngay gần tay cô. Sự gần gũi không chạm này còn khiêu khích hơn bất kỳ cái chạm nào.
"Nếu tôi kể cho cô toàn bộ sự thật. Sự thật về sự bế tắc và ràng buộc của tôi. Cô sẽ làm gì? Cô sẽ cảm thấy thương hại tôi, và rồi sự thù hận sẽ biến mất. Và khi đó, sợi dây ràng buộc chúng ta sẽ bị đứt. Cô có muốn điều đó không?"
Hạ Băng im lặng. Anh đã nói trúng điểm yếu của cô. Cô cần sự căng thẳng của mối quan hệ thù địch này để biện minh cho sự gần gũi cấm kỵ giữa họ.
Lâm Phong thấy sự do dự trong mắt cô. Anh biết anh đã thắng.
Anh từ từ rút tay về, nhưng thay vì tiếp tục, anh bắt đầu nói về một chủ đề khác: kịch bản phim mới của anh. Anh nói về áp lực, về sự phục tùng trước yêu cầu của nhà sản xuất. Anh không nói về bí mật, nhưng anh lại nói về sự ràng buộc và áp lực một cách ẩn dụ.
Khi Lâm Phong nói, giọng nói trầm ấm và quyến rũ của anh lấp đầy căn phòng. Hạ Băng nhận ra: Anh đang cho cô ăn từng mẩu sự thật, từng chút một, gói trong lớp cám dỗ và nguy hiểm để cô không thể từ chối.
Đến cuối buổi, Hạ Băng không thu thập được thêm một thông tin logic nào. Nhưng cô đã có thêm những cảm nhận cá nhân về sự mâu thuẫn và bế tắc trong cuộc sống của anh.
Khi Hạ Băng đứng dậy, chuẩn bị rời đi, Lâm Phong gọi cô lại.
"Hạ Băng."
Cô quay lại.
Lâm Phong không tiến đến. Anh chỉ ngồi đó, nhìn cô bằng ánh mắt chiếm hữu và thử thách.
"Bên ngoài kia, cô là phóng viên. Ở đây, cô là bí mật của tôi. Đừng nhầm lẫn. Cảm ơn cô đã không để sự trắc ẩn làm hỏng trò chơi của chúng ta."
Cô biết, anh đang cảm ơn cô vì đã không làm hỏng sự cấm kỵ giữa họ.
Hạ Băng không đáp lại. Cô bước nhanh ra khỏi phòng, mang theo một sự phẫn nộ và một sự say mê đối với cuộc chiến logic – cảm xúc không hồi kết này.