MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 10

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 10

757 từ · ~4 phút đọc

Ngày hôm sau, Hạ Băng theo Lâm Phong đến phòng tập nhảy. Đây là nơi cô ít mong muốn có mặt nhất, bởi sự chuyên nghiệp và hoàn hảo của anh ở đó gần như không thể tìm ra kẽ hở.

Phòng tập rộng lớn, chỉ có Lâm Phong và biên đạo múa. Hạ Băng ngồi ở một góc tối, máy ảnh đặt im lìm trên đùi.

Lâm Phong bắt đầu luyện tập một vũ đạo mới. Anh thực hiện những động tác mạnh mẽ, chính xác, dứt khoát đến mức nghẹt thở. Ánh sáng phản chiếu trên cơ thể anh, làm nổi bật những đường nét cơ bắp săn chắc và mồ hôi đang lăn dài. Đó là một màn trình diễn gợi cảm thuần túy của sức mạnh và sự kiểm soát.

Hạ Băng buộc phải thừa nhận: khi Lâm Phong nhảy, anh không còn là một thần tượng giả tạo nữa. Anh là một nghệ sĩ đích thực, và sự mãnh liệt trong anh là không thể chối cãi. Cô chụp vài bức ảnh, nhưng chúng chỉ ghi lại sự xuất sắc chứ không phải bí mật.

Sau hơn một giờ tập luyện không ngừng nghỉ, cơ thể Lâm Phong dường như đã cạn kiệt.

Biên đạo múa rời đi để nhận điện thoại, để lại Lâm Phong một mình.

Hạ Băng chứng kiến cảnh tượng thật sự diễn ra sau ánh đèn sân khấu.

Lâm Phong lập tức đổ sụp xuống sàn tập. Anh thở dốc, hai tay run rẩy ôm lấy đầu gối. Anh không còn gồng mình nữa. Gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, đầy rẫy sự kiệt sức và đau đớn không thể che giấu.

Đây là Lâm Phong. Không phải Leo – Thần Tượng.

Cảm giác thông cảm đột nhiên dâng lên trong Hạ Băng, mạnh mẽ đến mức làm cô hoang mang. Cô đặt máy ảnh xuống, tiến lại gần anh.

"Anh có sao không?" Cô hỏi, giọng nói vô tình mang theo một chút quan tâm hiếm hoi.

Lâm Phong mở mắt. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn sự thao túng hay khiêu khích của những ngày trước. Nó chỉ là sự mệt mỏi trần trụi.

"Cô vẫn ở đây sao?" Anh hỏi, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức.

"Tôi là 'trợ lý' của anh," Hạ Băng nhắc nhở, nhưng cô ngồi xuống bên cạnh anh, giữ một khoảng cách an toàn.

"Đúng vậy." Anh cười gượng, nụ cười méo mó không chạm tới mắt. "Cô thấy rồi đấy. Đây là bí mật của tôi. Sự rỗng tuếch sau khi ánh đèn tắt. Cô có muốn chụp không? Chụp sự kiệt sức có vẻ thật hơn sự kiêu ngạo."

Hạ Băng lắc đầu. "Tôi không cần chụp. Tôi đã thấy rồi."

Cô thấy cơ thể anh đang run rẩy nhẹ. Cô biết đây là hậu quả của việc ép buộc bản thân vượt quá giới hạn.

"Tại sao anh lại phải làm việc đến mức này?" Cô hỏi, sự tò mò xen lẫn sự tức giận vì anh đang tự hủy hoại mình.

"Vì tôi đã bán nó," Lâm Phong trả lời thẳng thừng, ánh mắt anh nhìn xa xăm, vô định. "Sự hoàn hảo này, sự nổi tiếng này, tất cả đều là món nợ mà tôi phải trả. Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải làm nó hoàn hảo."

Sự thành thật đột ngột này khiến Hạ Băng cảm thấy bị đánh gục. Cô đã luôn nghĩ anh là kẻ tham lam danh vọng, chứ không phải một người bị trói buộc bởi chính sự hoàn hảo của mình.

Cô vươn tay ra, một động tác vô thức, và đặt chai nước lạnh xuống sàn ngay cạnh tay anh.

Lâm Phong quay sang nhìn chai nước, rồi nhìn lên Hạ Băng. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh không còn khiêu khích nữa. Nó chứa đựng sự ngạc nhiên và một chút vulnerable (tổn thương).

"Cảm ơn," anh nói. Lời cảm ơn này chân thật đến mức khiến Hạ Băng cảm thấy khó chịu.

Hạ Băng lập tức đứng dậy. "Nghỉ ngơi đi. Đây là lần duy nhất tôi cho phép mình thông cảm với anh."

Cô quay lưng bước đi, không dám nán lại. Cô sợ rằng nếu cô ở lại thêm một giây, sự căm ghét bấy lâu sẽ tan biến hoàn toàn, và cô sẽ chấp nhận vai trò thủ phạm trong trò chơi cấm kỵ này.

Cô không ngờ rằng, việc nhìn thấy sự vỡ vụn của Thần Tượng lại là một sự quyến rũ nguy hiểm hơn cả những cái chạm tay lén lút trong bóng tối.