MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 9

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 9

861 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm hôm đó, Hạ Băng quyết định lùi lại. Cô không thể để Lâm Phong thao túng mình bằng những trò chơi cảm xúc và sự gần gũi quá mức. Cô phải thiết lập lại ranh giới, mặc dù cô biết anh sẽ phá vỡ chúng ngay lập tức.

Ba ngày tiếp theo, Hạ Băng làm việc nghiêm túc hơn bao giờ hết. Cô tránh những cuộc gặp gỡ bí mật và chỉ xuất hiện với tư cách "trợ lý chụp ảnh" tại studio chính thức của công ty anh, nơi có nhiều người xung quanh.

Tuy nhiên, Lâm Phong lại hành động như thể không có bất kỳ thỏa thuận cấm kỵ nào tồn tại. Anh hoàn hảo và chuyên nghiệp một cách đáng kinh ngạc. Anh luôn mỉm cười với mọi người, làm việc không mệt mỏi, và chỉ đạo Hạ Băng với một thái độ lịch thiệp đến mức lạnh lùng.

Chính sự xa cách công khai này lại khiến Hạ Băng cảm thấy khó chịu hơn cả sự gần gũi trong bóng tối.

Anh ta đang đóng kịch để làm gì?

Một buổi chiều, Lâm Phong đang quay một đoạn quảng cáo cho một thương hiệu trang sức cao cấp. Cảnh quay đòi hỏi anh phải diễn tả sự say đắm và quyến rũ trước ống kính. Hạ Băng đứng sau hậu trường, chụp ảnh ghi lại quá trình.

Trong ánh sáng mạnh của studio, Lâm Phong thực sự tỏa sáng như một vị thần. Mỗi chuyển động, mỗi ánh mắt anh đều gợi cảm và đầy mê hoặc.

Đạo diễn yêu cầu anh nhìn thẳng vào máy ảnh, như thể đang nhìn người yêu. Lâm Phong làm theo, và Hạ Băng thấy đôi mắt anh đột ngột biến đổi. Sự lạnh lùng biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn nồng cháy và chứa đựng sự khao khát đến nghẹt thở.

Và ánh nhìn đó, Hạ Băng nhận ra, không hướng vào máy quay phim. Nó xuyên qua máy quay, xuyên qua cả trường quay, và cố định thẳng vào máy ảnh của cô, nơi cô đang đứng.

Đó là một sự thao túng tinh vi. Lâm Phong đang công khai gửi đến cô một lời tuyên bố về sự say mê và chiếm hữu của anh, dưới lớp vỏ bọc của diễn xuất.

Hạ Băng cảm thấy tim mình thót lại. Ngay cả giữa ánh sáng rực rỡ và hàng chục con mắt chứng kiến, anh vẫn dám phá vỡ ranh giới cấm kỵ giữa họ.

Cô đưa máy ảnh lên, chụp một bức ảnh.

Bức ảnh này ghi lại ánh mắt nóng bỏng đó, ánh mắt mà cô biết, chỉ dành cho cô.

Khi cảnh quay kết thúc, Lâm Phong rời khỏi bối cảnh. Anh đi thẳng về phía cô, không để ý đến những lời khen ngợi của đạo diễn.

"Cô Băng," anh nói, giọng anh nhẹ nhàng và hoàn toàn chuyên nghiệp. "Tôi cần xem những bức ảnh cô vừa chụp. Chúng ta hãy xem lại chúng trong phòng thay đồ."

Đây là một mệnh lệnh bí mật dưới hình thức yêu cầu công việc.

Hạ Băng gật đầu, cô không có lựa chọn nào khác.

Trong phòng thay đồ, không gian chật hẹp và ấm cúng. Lâm Phong cởi áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo sơ mi lụa dính nhẹ vào da do mồ hôi. Anh tựa người vào cánh cửa đóng kín, chặn lối thoát hiểm duy nhất.

"Cho tôi xem đi," anh nói, ánh mắt nhuốm màu nguy hiểm trở lại.

Hạ Băng đưa máy ảnh cho anh. Lâm Phong lướt qua những bức ảnh công việc nhanh chóng, rồi dừng lại ở bức ảnh cuối cùng cô chụp – bức ảnh ghi lại ánh mắt khiêu khích mà anh dành cho cô.

Anh nhìn bức ảnh, rồi ngước lên nhìn cô, một nụ cười hài lòng và tăm tối nở trên môi.

"Tuyệt vời," anh nói. "Cô đã bắt được nội tâm của tôi. Cô biết đó là ánh mắt dành cho cô, Hạ Băng."

"Anh đang diễn," cô lạnh lùng đáp trả. "Anh muốn tôi bị phân tâm."

Lâm Phong đưa máy ảnh lại cho cô. Bàn tay anh cố tình chạm vào tay cô, nhưng lần này là một cái chạm dài hơn, lưu luyến hơn, không thể bị hiểu nhầm là vô tình.

"Phải, tôi đang diễn. Nhưng ai nói người diễn không được sống thật trong vai diễn của mình?"

Anh cúi thấp người xuống, hơi thở ấm áp phả vào tai cô, giống hệt như đêm trong con hẻm tối.

"Tôi đang say đắm. Và cô là đối tượng, Hạ Băng. Ngay cả trong ánh sáng ban ngày, ranh giới của chúng ta vẫn nằm ở nơi cô chấp nhận nhìn thẳng vào ham muốn của mình."

Hạ Băng cảm thấy toàn thân nóng ran. Cô nhanh chóng rút lui, cảm giác tội lỗi và khao khát đang dày vò cô.

"Tôi phải quay lại làm việc," cô nói, quay lưng bước đi, không dám nhìn lại.

Cô biết, Lâm Phong không cần bóng tối để quyến rũ cô. Anh có thể làm điều đó ngay giữa ánh sáng chói lòa, và sự cấm kỵ giữa họ càng trở nên nguy hiểm hơn khi được phơi bày rõ ràng.