MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 8

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 8

856 từ · ~5 phút đọc

Sau khi thoát khỏi đám phóng viên săn ảnh, Lâm Phong và Hạ Băng không nói với nhau một lời nào trên suốt quãng đường đi bộ ngắn đến cửa phụ của nhà hàng. Cảm giác xấu hổ và bối rối đè nặng lên Hạ Băng. Cô không thể hiểu tại sao cô lại để mình bị rơi vào tình huống gần gũi như vậy mà không phản kháng.

Khi Lâm Phong bước qua cánh cửa và hòa mình vào ánh đèn lộng lẫy, lập tức trở thành Thần Tượng quốc dân hoàn hảo, Hạ Băng dừng lại. Cô nhìn bóng lưng anh, sự hoàn hảo giả tạo đó lại khiến cô khinh miệt như ban đầu.

Anh ta đã dùng sự nguy hiểm để thao túng mình.

Nhiệm vụ của cô tối nay là ở lại khu vực hậu trường, chụp những bức ảnh anh trò chuyện thân mật với các nhân vật quyền lực, đặc biệt là người đàn ông trong bức ảnh cấm kỵ.

Trong suốt buổi tiệc, Hạ Băng giữ khoảng cách. Cô chụp những bức ảnh sắc nét, ghi lại sự chuyên nghiệp và xã giao lạnh lùng của anh.

Nhưng khi Lâm Phong quay sang nói chuyện với một người bạn thân thiết, nụ cười trên môi anh đã tắt đi. Anh chỉ thì thầm vài câu, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi và khát khao được giải thoát. Khoảnh khắc mong manh đó đã lọt vào ống kính của Hạ Băng.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy có một chút thông cảm nhỏ nhoi.

Đây có phải là bí mật mà anh muốn tôi sở hữu? Sự cô đơn đằng sau ánh hào quang?

Đến gần nửa đêm, Lâm Phong thoát khỏi đám đông và tìm một góc khuất riêng tư trong hành lang. Anh biết Hạ Băng đang đi theo mình.

Anh không quay lại, chỉ dựa vào tường, nhắm mắt lại. "Cô đã có đủ bằng chứng chưa, Thợ Săn?"

"Tôi đã thấy sự mệt mỏi," Hạ Băng đáp, bước lại gần anh. "Đó là bằng chứng của một sự giả dối kéo dài."

Lâm Phong mở mắt. Anh nhìn cô không chút giấu diếm, ánh mắt nhuốm màu nguy hiểm của sự thừa nhận.

"Đó là cái giá để được sống sót. Cô cũng đang sống như vậy mà, Hạ Băng. Giấu đi sự thù hận bằng sự chuyên nghiệp, và giấu đi sự tò mò bằng một cái máy ảnh."

Anh lại tiến gần hơn một bước. "Tối nay, cô đã cảm nhận được sự sợ hãi khi bị phát hiện. Và cô cũng cảm nhận được sự bùng cháy khi chúng ta cấm kỵ chạm vào nhau."

Hạ Băng cảm thấy mặt nóng ran. "Đó chỉ là phản ứng sinh lý."

"Không, đó là sự phản bội đối với sự thù hận của cô," Lâm Phong thì thầm, giọng anh mang theo một sự khiêu khích đầy mê hoặc. "Cô ghét tôi, nhưng cơ thể cô phản bội cô trong góc khuất đó. Cô đã thèm muốn sự gần gũi và bảo vệ của tôi."

Anh đưa tay lên, không phải để chạm vào cô, mà để vuốt nhẹ lọn tóc rối của chính mình. Cử chỉ tự nhiên và gợi cảm đó khiến Hạ Băng phải nuốt nước bọt.

"Mục tiêu của cô là hủy hoại tôi," Lâm Phong nói tiếp. "Nhưng cô đã để tôi đánh cắp một phần cảm xúc của cô. Cô đã để tôi làm tan chảy sự băng giá của cô."

Lâm Phong không hề dùng lời lẽ hoa mỹ để tán tỉnh. Anh dùng sự trần trụi của sự thật và phân tích tâm lý của cô.

Hạ Băng tức giận, cô bước lên, dồn anh vào tường. Cô đặt tay lên ngực anh, không phải với ý định âu yếm, mà là để đe dọa và giành lại thế chủ động.

"Anh đừng hòng. Tôi vẫn sẽ là kẻ hủy hoại anh. Cảm xúc đó..." Cô nhấn mạnh, "...chỉ là sự mơ hồ nhất thời. Anh không thể mua được tôi bằng một lời đề nghị dơ bẩn."

Lâm Phong để yên cho cô làm. Đôi mắt anh sáng lên một cách chiến thắng trước sự mãnh liệt của cô.

"Ồ, tôi biết cô không thuộc về tôi. Nhưng cô đã bị ràng buộc với tôi, Hạ Băng. Cô đã bước vào cuộc sống của tôi, mang theo một bí mật có thể giết chết tôi. Và cô phải trả giá cho quyền lực đó."

Anh chậm rãi đưa tay lên, không siết chặt, mà lưu luyến nắm lấy bàn tay Hạ Băng đang đặt trên ngực anh.

"Giá phải trả là cảm xúc của cô. Cô sẽ phải chứng kiến tôi, gần gũi tôi, và đấu tranh với sự thu hút mà cô không muốn thừa nhận."

Hạ Băng nhìn vào bàn tay anh đang nhẹ nhàng bao trọn tay cô. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô cảm thấy sự cô đơn của anh được truyền sang cô.

Cô biết, anh nói đúng. Cô đã mất kiểm soát. Sự thù hận đã bị trộn lẫn với một thứ khao khát nguy hiểm.

Sự giằng xé nội tâm đó mới là sợi xích thực sự trói buộc cô vào Lâm Phong.