MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 7

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 7

798 từ · ~4 phút đọc

Tối đó, Hạ Băng theo Lâm Phong đến một buổi tiệc từ thiện kín. Không phải là sự kiện chính thức, mà là một cuộc họp mặt riêng tư của giới thượng lưu. Lâm Phong, với vai trò khách mời danh dự, phải lẻn vào bằng cửa phụ để tránh sự chú ý của truyền thông.

Hạ Băng chờ sẵn ở con hẻm tối ẩm ướt phía sau nhà hàng.

Lâm Phong bước ra từ chiếc xe đen, không có vệ sĩ đi kèm, chỉ có người quản lý đứng chờ ở cổng. Anh quay lại nhìn Hạ Băng, ánh mắt ra lệnh và cảnh báo.

"Lối này, cô Băng. Chỉ cần đi theo tôi. Không ai được biết cô ở đây."

Anh bắt đầu bước đi nhanh, sải chân dài và dứt khoát. Hạ Băng bám theo, máy ảnh giấu kín dưới áo khoác. Cô giữ khoảng cách nửa mét, cố gắng duy trì sự chuyên nghiệp mặc dù không gian quá chật hẹp và tối tăm.

Họ vừa đi được vài bước vào sâu trong hẻm, nơi chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ cửa sổ bếp nhà hàng, thì một tiếng động lớn vang lên.

"Kìa! Lâm Phong!"

Đó là giọng của một phóng viên săn ảnh thực thụ, cùng với tiếng chạy dồn dập và ánh đèn flash lóe lên từ cuối con hẻm.

Cả hai cùng căng thẳng. Lâm Phong không hề hoảng hốt. Phản ứng của anh là bản năng của một kẻ sống sót.

Anh nắm chặt lấy cổ tay Hạ Băng, lực siết mạnh đến mức cô cảm thấy đau nhói. Anh không nói một lời nào, chỉ kéo mạnh cô về phía một góc khuất gần thùng rác, nơi có một khe hở nhỏ giữa bức tường cũ và đống hàng hóa bị bỏ quên.

"Im lặng!" Lâm Phong gầm nhẹ, giọng nói khàn đục và uy hiếp.

Anh ép Hạ Băng vào khe tường, dùng toàn bộ cơ thể anh để che chắn cô khỏi ánh nhìn của những kẻ săn ảnh đang tiến đến.

Đó là một sự gần gũi hoàn toàn ngoài ý muốn và cực đoan.

Cơ thể Lâm Phong cao lớn, ấm áp và cứng rắn, áp sát vào cô, khiến cô gần như bị ngộp thở. Mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng của anh giờ đây trở nên nồng nàn hơn bao giờ hết, quyện lẫn với mùi hơi thở gấp gáp của anh.

Hạ Băng bị kẹt giữa bức tường thô ráp và cơ thể mãnh liệt của anh. Cô cảm nhận rõ ràng nhịp tim cuồng loạn của anh đang đập ngay bên tai mình, và cô biết tim mình cũng đang đập không kém phần điên cuồng.

Cô không sợ bị phát hiện. Cô sợ chính sự phản ứng của cơ thể mình.

Tiếng giày dép, tiếng thở dốc và tiếng đèn flash "tách tách" vang lên ngay bên cạnh họ. Những kẻ săn ảnh chỉ cách họ một lớp bóng tối mỏng manh.

Lâm Phong cúi sát xuống. Đầu anh tựa vào vai cô, hơi thở nóng rực phả vào tai Hạ Băng.

"Đừng thở," anh thì thầm, giọng nói gần như không thể nghe được, mềm mại và đe dọa cùng một lúc.

Lần đầu tiên, Hạ Băng không cảm thấy anh đang thao túng cô. Anh đang thực sự bảo vệ cô. Nhưng hành động bảo vệ này lại là một hành động phạm giới dữ dội nhất. Cô phải ngậm chặt môi để không phát ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng sự căng thẳng đã khiến cơ thể cô run rẩy không kiểm soát.

Cô nâng tay lên, đặt hờ trên ngực anh, cảm nhận được sức mạnh cơ bắp đang căng ra dưới lớp áo thun. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng đồng thời, cô cũng thèm muốn sự an toàn và riêng tư tuyệt đối mà anh tạo ra trong khoảnh khắc đó.

Cuộc săn lùng bên ngoài chỉ kéo dài vài phút, nhưng đối với Hạ Băng, đó là cả một thế kỷ của sự giằng xé và gần gũi cấm kỵ.

Khi tiếng ồn lắng xuống, Lâm Phong từ từ đứng thẳng dậy, tạo ra một sự trống rỗng đột ngột và lạnh lẽo nơi khe tường.

Anh không nói gì. Chỉ có đôi mắt anh sáng rực trong bóng tối, nhìn thẳng vào cô với ánh nhìn sâu thẳm và có chủ ý.

"Đi thôi," anh nói. Giọng anh đã trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc, nhưng có chút khàn đục hơn trước.

Hạ Băng gật đầu, cố gắng ổn định hơi thở. Cô cảm thấy da thịt cô vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh.

Cô biết, sau đêm nay, ranh giới giữa Thợ Săn và Con Mồi đã hoàn toàn bị xóa nhòa bởi hơi thở gần kề và sự căng thẳng bị dồn nén đến nghẹt thở.