MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 6

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 6

777 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn studio nhỏ trong căn hộ riêng của Lâm Phong được chỉnh ở mức độ vừa phải, tạo ra một không gian mờ ảo và cô lập. Lâm Phong đang ngồi trên ghế bành da, tay ôm cây guitar acoustic, cố gắng luyện tập một đoạn nhạc phức tạp cho buổi biểu diễn sắp tới.

Hạ Băng di chuyển chậm rãi trong phòng, chiếc máy ảnh nằm im lìm trong tay cô. Cô không chụp. Cô đang quan sát.

Vẻ ngoài chuyên tâm của Lâm Phong gần như hoàn hảo. Đôi mắt anh nhắm hờ, tập trung hoàn toàn vào các ngón tay lướt trên dây đàn. Sự thư giãn giả tạo này là bằng chứng cho thấy anh đang diễn. Cô phải tìm ra vết nứt.

"Tôi đang trả lương cho cô để chụp, không phải để nhìn chằm chằm," Lâm Phong đột ngột lên tiếng, mắt vẫn nhắm. Giọng nói anh trầm khàn, mang theo một sự uy hiếp nhẹ nhàng.

Hạ Băng không nao núng. "Tôi đang tìm kiếm cảm xúc thật. Nó không dễ xuất hiện khi anh đang cố gắng kiểm soát hơi thở của mình."

Anh mở mắt ra, nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm nhưng vẫn giữ vẻ thách thức.

"Thế nào? Đã tìm thấy một chút tội lỗi nào trong xương quai xanh của tôi chưa, thợ săn?"

"Tôi đang tìm kiếm sự mệt mỏi," Hạ Băng đáp trả. "Một Thần Tượng không ngủ đủ giấc thì không thể tỏa sáng hoàn hảo được."

Lâm Phong nhếch môi, ánh mắt anh lướt qua ống kính máy ảnh của cô, như thể đang nhìn thẳng vào tâm trí cô.

"Nếu cô muốn thấy sự mệt mỏi, cô phải đến gần hơn."

Anh đặt guitar xuống, thân hình cao lớn đứng dậy. Anh bước chầm chậm về phía chiếc tủ lạnh nhỏ ở góc phòng. Hạ Băng không lùi bước, cô giữ nguyên vị trí, chuẩn bị cho bất kỳ động thái thao túng nào từ anh.

Anh đi ngang qua cô. Lần này, sự gần gũi không phải là sự ép buộc vì tình huống khẩn cấp, mà là một sự cố tình không gian lận. Cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương và chút mặn mà của mồ hôi. Cô phải nín thở khi hơi thở ấm áp của anh lướt qua tai cô.

Khoảnh khắc anh ở gần, Hạ Băng cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, buộc cô phải căng cứng toàn bộ cơ thể để không phản ứng.

Lâm Phong lấy một chai nước lạnh, quay lại.

"Lấy cho tôi kịch bản tập ba trên bàn kia," anh ra lệnh, giọng nói trở lại vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng.

Hạ Băng đi đến bàn, cầm lấy tập kịch bản. Cô quay lại, bước đến gần anh. Cô cố gắng đưa tài liệu một cách công việc nhất, giữ khoảng cách tối đa.

Nhưng khi đầu ngón tay cô chạm vào tập giấy, Lâm Phong không chỉ đơn thuần là nhận lấy.

Bàn tay anh cố ý di chuyển chậm rãi, ngón tay cái lưu luyến chạm nhẹ vào cổ tay cô. Đó chỉ là một cái chạm thoáng qua, nhưng nó đủ để truyền đi một cảm giác nóng rực và nguy hiểm xuyên qua lớp áo da của cô.

Hạ Băng lập tức rụt tay lại, như thể vừa bị bỏng bởi một ngọn lửa cấm kỵ. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, sự tức giận và bối rối giao thoa.

Lâm Phong, với gương mặt hoàn toàn vô tội, chỉ nhìn xuống tập kịch bản, như thể không hề nhận ra sự phạm giới vừa rồi.

"Cảm ơn, cô Băng," anh nói một cách lịch thiệp đến giả tạo.

Hạ Băng cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc. Anh ta đang chơi đùa. Anh ta đang dùng sự gần gũi và cám dỗ để phá vỡ sự băng giá của cô.

Cô đưa máy ảnh lên, chụp một bức ảnh.

Bức ảnh này không phải là bằng chứng của scandal. Đó là bức ảnh ghi lại ánh mắt chiến thắng và tăm tối của Lâm Phong ngay sau khi anh lén lút thử thách cô.

"Anh không chỉ muốn tôi giữ bí mật," Hạ Băng nói, giọng cô đầy nguy hiểm. "Anh muốn tôi phục tùng."

Lâm Phong lật trang kịch bản, không ngước nhìn.

"Phục tùng? Không, tôi chỉ muốn cô phải thừa nhận thôi, Hạ Băng. Thừa nhận rằng cô thèm muốn sự nguy hiểm này. Cũng như tôi thèm khát sự tuyệt vọng của cô."

Sự căng thẳng trong căn phòng dâng lên đến đỉnh điểm. Cô biết, ranh giới giữa ghét bỏ và khao khát của họ đang dần trở nên mong manh hơn bao giờ hết.