MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 5

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 5

984 từ · ~5 phút đọc

Hạ Băng rời căn hộ cũ kỹ vào lúc năm giờ sáng, khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới vừa le lói. Cô không cảm thấy lạnh nữa, mặc dù nhiệt độ bên ngoài vẫn còn thấp. Sự căng thẳng và kích thích sau cuộc đối đầu đã làm máu cô nóng lên.

Lâm Phong đã biến mất ngay sau khi Hạ Băng chấp nhận thỏa thuận. Anh không nói lời tạm biệt, không có một cái chạm nào nữa. Anh chỉ đơn giản là quay lưng lại, để lại cô một mình với chiếc thẻ nhớ và sự ám ảnh mới.

Cô nhìn chiếc thẻ nhớ trong tay. Đây là bằng chứng có thể hủy hoại một đế chế. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một lời thề cấm kỵ.

Thợ săn bí mật của anh.

Hạ Băng bước đi trên con phố vắng, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn. Cô đã lên kế hoạch cho sự sụp đổ của anh, nhưng cô lại bị lôi kéo vào vòng xoáy mê hoặc và nguy hiểm này. Cô ghét anh, nhưng cô không thể phủ nhận sự bùng nổ cảm xúc khi ở gần anh – điều mà cuộc sống cô đơn và đầy định kiến của cô đã không còn cảm nhận được từ lâu.

Về đến căn hộ của mình, cô ngay lập tức tải những bức ảnh đêm qua lên máy tính, khóa chúng trong một thư mục được mã hóa. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kiêu ngạo và mềm yếu của Lâm Phong trong khung hình, và người đàn ông có quyền lực đang đặt tay lên gáy anh. Mối quan hệ này còn đen tối và phức tạp hơn cả một vụ scandal đơn thuần.

Bất ngờ, điện thoại của Hạ Băng rung lên. Là một tin nhắn từ số lạ, nhưng cô biết đó là ai.

"Lát nữa, tôi có buổi họp kéo dài. Địa chỉ căn hộ 2A, khu vực riêng tư. Cô có thể đến sau 10 giờ sáng. Mang theo máy ảnh. Nhiệm vụ của cô là 'chụp' tôi trong những khoảnh khắc mà thế giới không được thấy."

Không một lời giải thích, không một lời mời lịch sự. Chỉ là một mệnh lệnh.

Hạ Băng cảm thấy bị xúc phạm bởi sự độc đoán đó, nhưng cô cũng nhận ra đây là cơ hội đầu tiên để thực hiện giao kèo. Cô phải tiếp cận anh bằng tư cách người nắm quyền lực, không phải là tình nhân bí mật.

Căn hộ 2A. Khu vực riêng tư. Điều đó có nghĩa là cô sẽ được phép bước vào không gian riêng tư nhất của Thần Tượng.

Sáng hôm đó, Hạ Băng đến nơi. Đó là một căn hộ penthouse nhỏ nhưng tinh tế, nằm trong một tòa nhà cũ kỹ được bảo vệ nghiêm ngặt. Sự sang trọng ẩn mình này rất giống với chính Lâm Phong.

Quản lý của Lâm Phong, một người phụ nữ trung niên sắc sảo, mở cửa. Bà ta không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Hạ Băng. Lâm Phong đã sắp đặt mọi thứ một cách hoàn hảo.

"Cô là trợ lý riêng mới của cậu Lâm Phong. Nhiệm vụ là ghi lại tư liệu sáng tạo," người quản lý nói lạnh lùng. "Tuyệt đối không được làm phiền khi cậu ấy đang làm việc."

Hạ Băng gật đầu. Cô biết, "ghi lại tư liệu sáng tạo" chỉ là cái cớ để cô có thể hiện diện một cách hợp pháp trong cuộc sống của anh.

Cô bước vào. Căn hộ tĩnh lặng và gọn gàng đến mức lạnh lẽo. Lâm Phong đang ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt tập trung vào màn hình máy tính. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa xám, cổ áo hơi mở, để lộ xương quai xanh quyến rũ và mạnh mẽ.

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lướt qua người quản lý, rồi dừng lại ở Hạ Băng.

Ánh mắt đó.

Nó chứa đầy sự uy quyền, nhưng lần này, nó còn mang theo một sự gợi mở bí ẩn, như thể đang nói: Chào mừng đến với lồng giam của chúng ta.

Hạ Băng không nói gì. Cô đặt chiếc máy ảnh lên bàn và ngay lập tức bắt tay vào "công việc". Cô di chuyển chậm rãi, tìm kiếm các góc chụp, nhưng thực chất là để quan sát.

Cô thấy Lâm Phong nhíu mày khi đọc kịch bản. Cô thấy anh vô tình cắn môi khi suy nghĩ. Cô thấy đôi tay anh nắm chặt bút một cách căng thẳng. Đây là những khoảnh khắc mỏng manh mà Thần Tượng luôn che giấu.

Lâm Phong đột ngột dừng lại, ngước nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh sắc lẹm.

"Cô không cần phải ẩn mình như một kẻ trộm nữa, Hạ Băng," anh nói, giọng nói trầm khàn trong không gian yên tĩnh. "Cô có quyền nhìn chằm chằm vào tôi."

Anh dựa lưng vào ghế, gác một chân lên đầu gối, tạo ra một tư thế thư thái nhưng đầy chiếm hữu.

"Hãy dùng máy ảnh của cô, và cả đôi mắt cô nữa. Chụp lấy thứ cô muốn."

Lâm Phong cố tình phơi bày bản thân mình, biến sự riêng tư thành một lời khiêu chiến.

Hạ Băng cảm thấy máu dồn lên mặt. Anh đang muốn cô phải đối diện với sự ham muốn cá nhân của mình, chứ không chỉ là vai trò phóng viên.

Cô đưa máy ảnh lên, ngắm thẳng vào anh.

Tôi sẽ chụp. Nhưng tôi sẽ không bị anh điều khiển.

Nhưng khi cô nhìn qua ống kính, cô nhận ra: Đó là khuôn mặt trần trụi của một kẻ cô đơn và mệt mỏi, được che giấu dưới lớp ánh sáng sân khấu.

Cảm xúc phức tạp của Hạ Băng đã bắt đầu. Mối quan hệ cấm kỵ này không phải là một đường đua thẳng, mà là một mê cung đầy cám dỗ và giằng xé.