MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 4

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 4

853 từ · ~5 phút đọc

Bàn tay Lâm Phong chạm vào má Hạ Băng chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó để lại một cảm giác bỏng rát và bối rối kéo dài. Đó không phải là một cái chạm dịu dàng, mà là một sự đánh dấu quyền sở hữu.

Hạ Băng lập tức nghiêng đầu, giật mình lùi lại một bước, thoát khỏi phạm vi áp bức của anh.

"Anh điên rồi," cô thốt lên, giọng nói khản đặc vì căng thẳng. "Tôi không hứng thú với trò chơi tình ái bẩn thỉu của anh. Tôi muốn hủy hoại anh."

Lâm Phong lại cười, lần này nụ cười đã hoàn toàn biến mất khỏi mắt anh. Thay vào đó là ánh nhìn thấu suốt và tàn nhẫn.

"Cô nói dối. Nếu cô thực sự muốn hủy hoại tôi, cô đã bán tin này cho tạp chí lá cải rồi. Cô đến đây, giữa đêm khuya, ở một nơi bí mật, chỉ để nghe lời thú nhận và nhìn thấy sự khuất phục của tôi."

Anh tiến thêm một bước, đẩy cô vào chân tường cũ kỹ.

"Nhưng tôi không khuất phục. Tôi đưa ra một đề nghị. Cô không chỉ được chứng kiến sự thật, cô còn được sở hữu nó. Cô có thể là người duy nhất nhìn thấy Thần Tượng bị trói buộc và lột trần."

Mỗi lời anh nói ra đều là một mũi tên độc, đánh trúng vào sự tò mò đen tối và ham muốn quyền lực ẩn sâu trong Hạ Băng. Cô ghét anh, nhưng cô không thể phủ nhận sự hấp dẫn chết người toát ra từ sự nguy hiểm và cấm kỵ này.

"Đổi lại, cô giữ im lặng. Cô sẽ đóng vai trò của Thợ Săn Giấu Mặt của riêng tôi. Cô sẽ theo dõi, ghi chép... và chiếm đoạt tôi, nhưng chỉ trong phạm vi của thỏa thuận. Vẫn là sự đối đầu, nhưng ở một mức độ riêng tư hơn." Lâm Phong hạ giọng, thủ thỉ như một lời thề.

Hạ Băng cảm thấy lồng ngực mình siết lại. Đây là một sự cám dỗ không thể cưỡng lại: cơ hội được ở gần đối tượng mình căm ghét nhất, được khám phá mọi bí mật của anh, và được giữ thế thượng phong mà không cần phải thỏa hiệp với tiền bạc hay danh dự.

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm Phong. Đôi mắt ấy không hề có sự dối trá, chỉ có sự thử thách và say mê đối với trò chơi này. Anh sẵn sàng đặt cược mọi thứ.

"Nếu tôi đồng ý," Hạ Băng chậm rãi nói, giọng cô đã lấy lại được sự lạnh lùng cần thiết. "Thỏa thuận này là gì? Anh nghĩ anh có thể mua sự im lặng của tôi bằng một chút gần gũi dơ bẩn?"

Lâm Phong nhếch môi, ánh mắt anh lướt xuống cổ Hạ Băng, rồi lại trở về mắt cô. Cử chỉ đó mang đầy sự khiêu khích.

"Cô có thể gọi đó là gì tùy ý, Hạ Băng. Nhưng cô sẽ có được sự độc quyền của tôi. Cô có thể đến bất cứ lúc nào, thấy bất cứ thứ gì, và ghi lại. Cô sẽ trở thành người nắm giữ chìa khóa."

Anh đưa bàn tay lên, không chạm vào cô, chỉ giữ nó lơ lửng ngay gần vai cô, tạo ra một sự căng thẳng về thể chất cực lớn.

"Và nếu tôi phá vỡ thỏa thuận?" Hạ Băng hỏi, chất vấn.

"Thì cô sẽ là người bị hủy hoại đầu tiên. Cô nghĩ công chúng sẽ phản ứng thế nào khi biết một nữ phóng viên đã gài bẫy một ngôi sao bằng cách quyến rũ anh ta để lấy bí mật?" Lâm Phong nhả ra lời đe dọa nhẹ nhàng như hơi thở. "Cô sẽ mất mọi thứ. Danh dự, công việc... và khả năng nhìn thấy tôi mỗi ngày."

Đó là một sự thao túng tuyệt đỉnh. Anh không chỉ đe dọa sự nghiệp của cô, anh còn đe dọa lấy đi sự ám ảnh của cô.

Hạ Băng hít một hơi sâu. Cô đã đưa ra quyết định. Sự thù hận và sự tò mò của cô quá lớn để từ chối.

"Được," cô nói, siết chặt bàn tay trong túi áo. "Tôi chấp nhận thỏa thuận. Tôi sẽ là Thợ Săn Bí Mật của anh. Nhưng nhớ kỹ, Lâm Phong. Tôi không bao giờ thuộc về anh. Tôi chỉ đang thu thập thêm bằng chứng."

Lâm Phong không đáp lại bằng lời nói. Anh chỉ chậm rãi rút tay về, ánh mắt anh sáng lên một cách chiến thắng và tăm tối.

"Vậy thì..." anh nói, giọng nói trầm khàn và đầy hứa hẹn. "Chào mừng đến với cuộc chơi của chúng ta, Hạ Băng."

Anh bước lùi lại, đưa tay ra.

Không phải để bắt tay, mà để chỉ vào chiếc thẻ nhớ vẫn nằm trên bàn.

"Hãy giữ lấy. Đó là bằng chứng. Và là sợi dây ràng buộc chúng ta."

Hạ Băng nhìn thẻ nhớ, nhìn anh. Cô cảm thấy một sự nóng rực và nguy hiểm đang lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.

Cuộc đối đầu cấm kỵ của họ chính thức bắt đầu.