MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sau Ánh Hào QuangChương 3

Dục Vọng Sau Ánh Hào Quang

Chương 3

944 từ · ~5 phút đọc

Bốn giờ sáng. Căn hộ cũ kỹ, tróc sơn, nằm sâu trong con hẻm lạnh lẽo, vắng bóng người.

Hạ Băng đã có mặt ở đây từ ba mươi phút trước. Cô bật đèn bàn duy nhất, đặt chiếc máy ghi âm nhỏ gọn lên mặt bàn gỗ ọp ẹp, nơi ánh sáng vàng yếu ớt chỉ đủ chiếu rọi khoảng không gian hẹp giữa hai chiếc ghế cũ. Cô mặc một chiếc áo khoác dày, giữ cho bản thân cứng rắn và khép kín như lớp băng ngoài cùng.

Cô không sợ hãi. Cô chỉ cảm thấy sự căng thẳng dâng lên như thủy triều.

Đúng bốn giờ, một chiếc xe màu đen mờ dừng lại cách đó một con phố. Hạ Băng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm đang tiến đến gần.

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên cầu thang gỗ cũ. Mỗi tiếng động đều vang vọng, tăng thêm kịch tính cho không gian thâm mật này.

Cánh cửa mở ra.

Lâm Phong bước vào.

Anh không cần phải lên tiếng. Sự hiện diện của anh đã chiếm lĩnh căn phòng ngay lập tức. Chiếc áo len cổ lọ đen khiến gương mặt anh trở nên sắc lạnh, làm nổi bật đường xương hàm và đôi mắt đen sâu hút như vực thẳm. Anh mang theo mùi hương của gỗ đàn hương và băng tuyết – một sự kết hợp gợi cảm và xa cách.

Hạ Băng đứng dậy. Cô không lùi bước, nhìn thẳng vào anh bằng ánh mắt khinh miệt không che giấu.

"Ngài Lâm Phong đúng giờ thật." Giọng cô lạnh lùng, dứt khoát.

Lâm Phong nhếch mép, một nụ cười nửa miệng quyến rũ nhưng đầy chế giễu. Anh từ từ bước đến, dừng lại trước mặt Hạ Băng, khoảng cách chỉ còn vài bước chân.

"Cô gọi tôi đến đây giữa đêm, dùng một tin nhắn để uy hiếp Thần Tượng quốc dân. Tôi nghĩ tôi phải đúng giờ để xem rốt cuộc thứ gì đã khiến cô táo bạo đến vậy, Hạ Băng."

Anh biết tên cô. Điều đó làm Hạ Băng hơi giật mình.

"Đừng giả vờ không biết," Hạ Băng đáp trả, giọng cô mang theo sự bực bội. "Tôi muốn thấy thái độ sợ hãi, không phải sự cao ngạo này."

Lâm Phong hờ hững ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh đặt khuỷu tay lên đầu gối, nghiêng người về phía trước, ánh mắt cháy rực cố định trên gương mặt cô.

"Sợ hãi? Tôi đã sống trong giới giải trí đủ lâu để biết rằng không có gì đáng sợ bằng hình ảnh không hoàn hảo của chính mình. Nhưng tôi sẵn sàng mua lại sự sợ hãi đó. Nói đi, cô muốn gì? Một căn hộ? Một hợp đồng?"

Hạ Băng bật cười khinh miệt. "Tôi không muốn tiền, Lâm Phong. Tôi muốn xem anh sụp đổ. Tôi muốn xé toạc cái vỏ bọc hoàn hảo đó của anh."

Cô lấy ra chiếc thẻ nhớ, đặt nó lên bàn, nơi ánh đèn chiếu rọi.

"Trong này là hai bức ảnh. Anh và 'người bạn đặc biệt' của anh. Hai bức ảnh đủ để hủy hoại hợp đồng, hủy hoại danh tiếng, và hủy hoại cuộc đời của anh. Anh biết rõ điều đó."

Lâm Phong không chạm vào thẻ nhớ. Anh chỉ nhìn vào nó, rồi lại ngước nhìn Hạ Băng, ánh mắt anh dần trở nên tham lam hơn.

"Phải," anh thừa nhận, giọng nói trầm khàn và đầy uy lực. "Chúng đủ mạnh. Nhưng tôi lại nghĩ, nếu chỉ muốn hủy hoại, cô đã đăng chúng lên từ lâu rồi."

Anh ngả người ra sau, thư giãn, như thể đây là một cuộc hẹn hò. "Cô không muốn tiền. Cô muốn thao túng tôi. Cô muốn quyền lực. Đó là thứ gợi cảm hơn mọi thứ khác, phải không?"

Hạ Băng cảm thấy một luồng hơi nóng xộc lên mặt. Anh đã nhìn thấu cô. Cô không thể phủ nhận: Cô muốn sự thống trị đối với kẻ cô căm ghét.

"Tôi muốn thấy anh quỳ gối," cô tuyên bố, nhấn mạnh từng chữ.

Lâm Phong cười, một nụ cười chậm rãi và nguy hiểm.

"Quỳ gối sao? Tôi có thể cho cô nhiều hơn thế." Anh từ từ đứng dậy, bước vòng qua bàn, tiến thẳng về phía cô.

"Tôi không thích bị mua chuộc bằng tiền. Tôi thích đổi bằng thứ có giá trị hơn," anh nói, giọng nói hạ xuống thành một tiếng thì thầm gần gũi và đe dọa.

Anh dừng lại ngay trước mặt Hạ Băng. Khoảng cách này quá gần gũi và phạm giới trong một cuộc đàm phán. Hơi thở ấm áp của anh phả vào thái dương cô.

"Cô muốn thấy con người thật của tôi? Tôi sẽ cho cô thấy," Lâm Phong tiếp tục. "Cô giữ lại bí mật, và đổi lại, cô được ở bên tôi. Cô được sở hữu những góc khuất mà cả thế giới không thể chạm tới."

Hạ Băng cảm thấy cơ thể cô căng cứng lại. Cô giận dữ với lời đề nghị ngang ngược và đầy khiêu khích này.

"Đó là một thỏa thuận cấm kỵ, Lâm Phong. Anh đang đùa với lửa."

Anh cúi thấp xuống, chỉ còn cách mặt cô vài inch. Ánh mắt anh không còn sự cao ngạo của thần tượng, chỉ còn sự ham muốn nguy hiểm của một kẻ muốn thử thách giới hạn.

"Lửa? Tôi thích lửa. Cô có dám đốt cháy cùng tôi không, Hạ Băng?"

Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào gò má cô, một cái chạm nhanh chóng và lưu luyến mang đầy sự quyến rũ và uy hiếp.

Hạ Băng không thể phản ứng, sự căm ghét và sự thu hút đang giao tranh dữ dội bên trong cô.