Vân Kinh vào những ngày đại hàn của mùa đông năm ấy, tuyết rơi trắng xóa phủ lấp cả một vùng trời ngoại ô, biến không gian thành một nghĩa địa trắng mênh mông và lạnh lẽo. Vân Dao run rẩy kéo cao chiếc khăn len dày cộm sát vào mũi, cố tìm chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại, nhưng đôi chân đi ủng của cô đã bắt đầu tê dại, mất đi cảm giác vì cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi Tuyết Linh. Cô đã đi lạc thực sự. Trong lúc mải mê cố gắng giải cứu một chú hươu sao tội nghiệp bị dính bẫy sắt của thợ săn, Vân Dao đã vô tình bước qua ranh giới vô hình, tiến sâu vào vùng cấm địa linh thiêng – nơi mà người dân địa phương vẫn thường đồn đại là có thần linh trú ngụ, nhưng thực tế, đó lại là lãnh địa bất khả xâm phạm của tộc thú nhân đầy dã tính.
"Xoạt... xoạt..."
Tiếng động lạ lùng phát ra từ phía hang đá tối tăm phía trước mặt khiến Vân Dao khựng lại, hơi thở cô ngưng trệ trong không trung thành những làn khói trắng xóa. Mùi máu tươi nồng nặc, tanh nồng đến mức lấn át cả không khí hanh khô của tuyết phủ, bắt đầu xộc thẳng vào khứu giác nhạy cảm. Bản năng và đạo đức nghề nghiệp của một bác sĩ thú y khiến đôi chân Vân Dao không thể quay đầu bỏ chạy dù nỗi sợ hãi đang dâng trào. Cô nuốt nước bọt, tiến lại gần hang đá một cách thận trọng, rồi run rẩy bật chiếc đèn pin nhỏ cầm tay. Luồng ánh sáng yếu ớt, xanh xao quét qua màn đêm đặc quánh, rồi đột ngột khựng lại trên một thân hình cao lớn vĩ đại đang tựa lưng vào vách đá gồ ghề.
Đó là một người đàn ông, nhưng đúng hơn, anh ta hiện lên như một chiến thần dã thú vừa bước ra từ một trận thanh trừng đẫm máu. Anh ta không hề mặc áo giữa cái lạnh âm độ, để lộ lồng ngực rắn chắc với những khối cơ bụng hoàn hảo đang phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dốc nặng nề. Trên vai trái của anh ta là một vết cào sâu hoắm, đáng sợ, nơi những dòng máu đen kịt – dấu hiệu đặc trưng của việc trúng độc bạc nồng độ cao – đang không ngừng rỉ ra, thấm đẫm cả mảng đá bên dưới.
"Anh... anh gì ơi, anh có sao không? Anh bị thương nặng quá..." Vân Dao run rẩy hỏi, giọng nói nhỏ bé của cô lạc đi giữa tiếng gió rít qua khe đá.
Sát Phổ chậm rãi ngẩng đầu lên, và giây phút ấy, hơi thở của Vân Dao dường như ngừng hẳn. Đôi mắt anh không phải màu đen hay màu nâu thâm trầm của con người, mà là một màu xanh lục bảo rực cháy như ngọc quý, đồng tử bên trong co thắt lại thành một đường kẻ dọc sắc lẹm của dã thú săn mồi. Anh đang trải qua giai đoạn chuyển hóa đầy đau đớn và tàn bạo nhất dưới tác động của chất bạc. Sự hiện diện đột ngột của một cô gái loài người yếu ớt, mang theo mùi hương thanh khiết tựa như đóa hoa nhài đêm sớm, ngay lập tức giáng một đòn mạnh vào lý trí đang kề bên bờ vực sụp đổ của anh, giống như một gáo nước lạnh dội vào ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt linh hồn sói.
"Cút ngay! Cút khỏi đây trước khi tôi xé xác em!" Sát Phổ gầm lên, giọng nói khàn đặc, trầm đục đầy đe dọa, mang theo uy quyền của một kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
Thế nhưng, đôi chân của Vân Dao như bị đóng đinh xuống mặt đất lạnh giá. Cô nhìn thấy vết thương đen ngòm kia đang bắt đầu hoại tử, cô biết rõ nếu không được xử lý ngay lập tức, người đàn ông mang vẻ đẹp tà mị này chắc chắn sẽ không thể sống sót qua đêm nay. Với lòng can đảm mù quáng, cô quỳ xuống bên cạnh anh, lấy từ trong túi đồ nghề ra chai cồn sát trùng và băng gạc trắng muốt.
"Đừng cử động, tôi không hại anh đâu, vết thương này cần được rửa sạch ngay nếu không anh sẽ chết vì nhiễm độc."
Giây phút bàn tay mềm mại, nhỏ bé và ấm áp của Vân Dao chạm vào làn da trần nóng như lửa đốt, cuồn cuộn sức mạnh của Sát Phổ, cả hai dường như đều bị sững sờ bởi một luồng điện cực mạnh. Một cảm giác tê dại, mãnh liệt chạy dọc sống lưng Sát Phổ, khiến mọi tế bào trong cơ thể anh run rẩy. Lang Vương chưa bao giờ cảm thấy mùi hương của một giống cái nào lại có sức mê hoặc và xoa dịu đến mức khiến anh phát điên như thế này. Bản năng sói nguyên thủy trong anh trỗi dậy cuồn cuộn, một lòng chiếm hữu tàn bạo bùng lên, thôi thúc anh phải đè nghiến cô gái nhỏ bé này dưới thân, cắn xé và khảm cô vào tận xương tủy để chiếm lấy sự ấm áp kia.
Sát Phổ đột ngột vươn cánh tay đầy gân xanh, bóp chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Vân Dao rồi kéo mạnh một cái đầy thô bạo. Không kịp phản ứng, Vân Dao ngã nhào hoàn toàn vào lồng ngực rắn như đá hoa cương, nồng nặc mùi nam tính dã chiến pha lẫn mùi máu tanh của anh. Hơi thở nóng hổi, mang theo sự đe dọa của thú dữ phả thẳng lên mặt cô, khiến trí não cô hoàn toàn choáng váng và tê liệt.
"Em có biết... mình vừa chạm vào thứ gì không? Một khi đã chạm vào rồi, em sẽ không bao giờ có cơ hội thoát ra nữa đâu..." Sát Phổ thì thầm bằng giọng nói nguy hiểm, răng nanh sắc nhọn khẽ cọ xát, gặm nhấm vào vành tai nhạy cảm đang đỏ bừng của cô.
Vân Dao run rẩy kịch liệt, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô mơ hồ nhận ra rằng, đây tuyệt đối không phải là một sự tình cờ, mà là sự bắt đầu của một sự ràng buộc đầy tội lỗi, một xiềng xích chiếm hữu mà Lang Vương đã âm thầm quàng vào cổ cô ngay từ giây phút đầu tiên.