MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sói Hoang: Đừng Mong Chạy ThoátChương 2: SỰ GIAM CẦM

Dục Vọng Sói Hoang: Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 2: SỰ GIAM CẦM

997 từ · ~5 phút đọc

Vân Dao tỉnh dậy trên một chiếc giường rộng lớn đến mức choáng ngợp, cảm giác như mình đang lọt thỏm giữa một đại dương bằng lụa satin mềm mại nhưng lạnh lẽo. Cô bàng hoàng nhìn lên trần nhà cao vút với những chùm đèn pha lê rũ xuống như những giọt nước mắt đóng băng. Toàn bộ căn phòng mang tông màu đen và xám tối giản, toát lên một vẻ quyền lực, u ám và đầy áp lực đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

Theo bản năng, cô định bật ngồi dậy để thoát khỏi không gian xa lạ này, nhưng ngay lập tức, một tiếng "lăng keng" khô khốc vang lên cùng cảm giác nặng nề ở cổ chân trái khiến trái tim cô thắt lại. Một sợi xích bằng vàng ròng tinh xảo, dài khoảng chừng ba mét, đang khóa chặt cổ chân mảnh khảnh của cô vào chân giường vững chãi. Sự tương phản giữa làn da trắng ngần của cô và sắc vàng lóng lánh của sợi xích tạo nên một hình ảnh đầy nhục dục và tàn nhẫn của sự giam cầm.

"Cạch."

Tiếng mở khóa cửa vang lên đều đặn, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Sát Phổ bước vào bên trong trong bộ vest đen phẳng phiu được may thủ công tinh tế, ôm sát lấy thân hình vạm vỡ với bờ vai rộng và đôi chân dài đầy uy lực. Anh lúc này trông giống hệt một vị tổng tài cao ngạo bước ra từ những tạp chí tài chính danh giá nhất, hoàn toàn khác hẳn với vẻ dã tính, đầy máu và bụi bặm trong hang đá núi tuyết đêm qua. Anh cầm theo một khay thức ăn tinh xảo, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, nhưng đôi mắt xanh lục bảo khi chạm vào bóng dáng nhỏ bé trên giường lại đột ngột rực cháy lên ngọn lửa chiếm hữu điên cuồng, sâu hoắm và không cách nào che giấu.

"Đây là đâu? Tại sao anh lại nhốt tôi? Thả tôi ra ngay lập tức!" Vân Dao hoảng sợ hỏi, giọng nói cô run rẩy theo từng nhịp nấc nghẹn, đôi mắt tròn xoe đã sớm ngấn lệ vì uất ức và kinh hoàng.

Sát Phổ không đáp lời ngay, anh lẳng lặng đặt khay thức ăn xuống chiếc bàn gỗ mun bên cạnh rồi chậm rãi bước lại gần giường. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của cô. Anh khom người xuống, một tay chống mạnh xuống nệm, ép sát mặt mình vào mặt cô trong một tư thế đầy đe dọa. Khoảng cách gần đến mức Vân Dao có thể cảm nhận được hơi thở nồng đậm mùi bạc hà pha lẫn hương vị nam tính dã chiến, và cô thấy rõ bóng hình nhỏ bé, tội nghiệp của mình đang run rẩy trong đôi mắt sâu thẳm, đồng tử đang co thắt lại của anh.

"Đây là nhà của tôi, lãnh địa của tôi. Và từ giây phút này trở đi, đây cũng chính là chiếc lồng xinh đẹp của riêng em." Sát Phổ dùng ngón tay thô ráp, chai sạn của một chiến binh nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi đang tái nhợt vì sợ hãi của cô, động tác dịu dàng nhưng chứa đựng sức mạnh có thể bóp nát mọi sự kháng cự. "Em nên học cách làm quen với nó đi, bởi vì tộc Sói một khi đã đánh dấu con mồi bằng chính máu của mình, sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ có chuyện buông tay."

"Tôi đã cứu anh mà! Tôi đã cứu mạng anh khỏi chất độc bạc đó! Anh không thể lấy oán trả ơn bằng cách tàn bào như vậy được!" Vân Dao nức nở, bàn tay nhỏ bé cố gắng đẩy lồng ngực cứng như thép nguội của anh ra nhưng vô ích.

Sát Phổ đột ngột bật cười, một nụ cười đầy tà mị và ngạo mạn vang vọng khắp căn phòng lạnh lẽo. Anh đưa tay nắm lấy cổ chân nhỏ nhắn của cô, kéo nhẹ sợi xích vàng khiến cơ thể Vân Dao mất thăng bằng, đổ nhào hoàn toàn vào vòng tay nóng rực của anh. Anh không vội vàng hôn cô, nhưng đôi môi mỏng của anh lướt qua làn da cổ mỏng manh, nhạy cảm, anh hít hà lấy hít hà để mùi hương đặc trưng tựa hoa nhài đêm của cô như một kẻ nghiện đang tìm thấy liều thuốc duy nhất để duy trì sự sống.

"Cứu tôi? Đúng vậy, em đã cứu mạng tôi, một món nợ lớn như thế, nên tôi quyết định sẽ lấy cả cuộc đời của em, từng giây từng phút cho đến khi hơi thở cuối cùng để đền đáp. Rất công bằng, phải không nào?"

Anh ép cô phải ăn hết khay cháo nóng trên bàn. Khi thấy cô mím chặt môi, kiên quyết từ chối bằng ánh mắt uất hận, Sát Phổ liền dùng đến cách thức tàn nhẫn và đầy sỉ nhục nhất để bắt cô khuất phục. Anh tự mình ngậm lấy thức ăn, sau đó dùng bàn tay to lớn bóp chặt cằm cô, ép cô phải mở miệng rồi truyền sang bằng một nụ hôn cưỡng chế đầy thô bạo. Sự va chạm mãnh liệt của đầu lưỡi dã thú, mùi vị của thức ăn hòa quyện cùng vị đắng ngắt của sự chiếm đoạt và bất lực khiến Vân Dao hoàn toàn kiệt sức, chỉ biết buông xuôi mặc cho nước mắt lăn dài. Ngay lúc này, cô bàng hoàng nhận ra một sự thật cay đắng, người đàn ông mang vẻ ngoài quý tộc này thực chất không phải là người, anh ta chính là một con thú săn mồi đội lốt quý ông, một ác quỷ đang nuốt chửng cuộc đời cô vào bóng tối vĩnh viễn của anh ta.