MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sói Hoang: Đừng Mong Chạy ThoátChương 3: SỰ CÁM DỖ CỦA BẢN NĂNG

Dục Vọng Sói Hoang: Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 3: SỰ CÁM DỖ CỦA BẢN NĂNG

934 từ · ~5 phút đọc

Ngày thứ ba bị giam cầm trong chiếc lồng son vàng son lộng lẫy nhưng đầy ngột ngạt, Vân Dao bắt đầu nhận thấy những thay đổi lạ thường, đầy đáng sợ đang diễn ra bên trong cơ thể của Sát Phổ. Dường như có một con quái vật đang cựa quậy, muốn xé toạc lớp vỏ bọc quý tộc của anh để chực chờ thoát ra ngoài. Mỗi khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả những cánh rừng trúc phía xa, nhiệt độ cơ thể của người đàn ông này lại tăng cao một cách bất thường, nóng rực như một lò than đang âm ỉ cháy. Anh thường xuyên đẩy cửa bước vào phòng cô vào những thời điểm chạng vạng ấy, không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng tiến đến từ phía sau, dùng vòng tay rắn chắc như gọng kìm ôm chặt lấy cô, rồi vùi sâu khuôn mặt tà mị vào mái tóc mềm mại của cô mà thở dốc một cách nặng nề, như thể mùi hương của cô là dưỡng khí duy nhất giúp anh duy trì chút lý trí cuối cùng.

Hôm nay, bầu trời đêm Vân Kinh mang một vẻ u ám lạ thường, ánh trăng ngoài cửa sổ đã gần chạm đến độ tròn đầy nhất – thời điểm mà dòng máu thú nhân trong huyết quản Sát Phổ trở nên sôi sục và mất kiểm soát hơn bao giờ hết. Sát Phổ bước vào phòng với hơi thở dồn dập đến mức hỗn loạn, chiếc cravat lụa đen đã bị nới lỏng xộc xệch, đôi mắt xanh lục bảo thường ngày giờ đây đã chuyển sang một màu đỏ rực như máu, nhìn chằm chằm vào cô với ánh nhìn đầy dã tính và khao khát chiếm hữu tột độ. Không một lời cảnh báo, anh lao đến như một con sói đói nhìn thấy con mồi duy nhất, dùng sức mạnh nghẹt thở đẩy ngã Vân Dao xuống lớp đệm lụa mềm mại của chiếc giường rộng lớn.

"Ưm... Sát Phổ... anh... anh bị làm sao vậy? Buông tôi ra!" Vân Dao hoảng loạn thốt lên, tay cô ra sức đẩy lồng ngực đang phập phồng của anh.

Sát Phổ hoàn toàn không đáp lời, âm thanh duy nhất phát ra từ cổ họng anh là tiếng gầm gừ trầm đục của một loài dã thú đang bị bỏ đói lâu ngày. Anh dùng bàn tay to lớn, gân xanh nổi đầy thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi thủ công đang mặc trên người, để lộ ra những khối cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh dẻo dai đang gồng lên dưới làn da nóng rực. Anh đè ép toàn bộ trọng lượng cơ thể vạm vỡ của mình lên người cô, cảm nhận sự mềm mại, nhỏ bé và mong manh của cô gái nhỏ dưới thân khiến bản năng giống đực nguyên thủy trong anh bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh bắt đầu hôn cô – một nụ hôn không hề có chút dịu dàng, đó là một cuộc xâm lược thực thụ, đôi môi anh càn quét, lưỡi anh thô bạo cướp đoạt mọi tấc không khí, không cho cô lấy một cơ hội để thở hay thốt lên lời cầu xin.

Bàn tay to lớn, nóng hổi của Sát Phổ không thể tự chủ được nữa mà luồn sâu vào trong lớp áo mỏng manh của Vân Dao, thô bạo mơn trớn vùng eo thon gọn không chút mỡ thừa, rồi dần di chuyển lên phía trên, nhào nặn đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì sợ hãi. Vân Dao cảm thấy một sự kích thích lạ lẫm, tê dại chạy dọc khắp các tế bào, một cảm giác vừa sợ hãi tột độ trước sự dã man của anh, nhưng sâu thẳm trong bản năng lại có một chút gì đó mong chờ, một sự hưng phấn tội lỗi mà cô tuyệt đối không dám thừa nhận với chính mình. Toàn thân cô run rẩy dưới sự tấn công của người đàn ông mang hơi thở của quỷ dữ, sợi xích vàng nơi cổ chân va chạm vào thành giường phát ra những tiếng "lăng keng" giòn giã, hòa cùng tiếng thở dốc đầy dục vọng của anh.

"Đừng... Sát Phổ... làm ơn... chúng ta không thể làm chuyện này..." Vân Dao nức nở, nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má ửng hồng vì thiếu oxy.

"Dao Dao, mùi hương của em... sự ngọt ngào này... nó đang làm tôi phát điên lên mất." Sát Phổ khàn giọng, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm, hơi thở nóng rực như lửa phả trực tiếp vào khuôn ngực đang phơi bày của cô.

Dù vào lúc này, anh vẫn chưa thực sự tiến thêm bước cuối cùng để xé toạc sự trong trắng của cô, nhưng những hành động mơn trớn đầy thô bạo, những nụ hôn cháy bỏng như muốn nuốt chửng linh hồn và sự va chạm da thịt mãnh liệt trong căn phòng kín mít đã đẩy sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm của sự chịu đựng. Sát Phổ siết chặt lấy eo cô, cảm nhận sự run rẩy của con mồi trong lòng, anh biết rõ mình đang chờ đợi điều gì – đó là đêm trăng tròn sắp tới, đêm mà anh sẽ chính thức thực hiện nghi lễ đánh dấu, biến cô thành của riêng mình một cách trọn vẹn, dã tính và tàn bạo nhất mà không một thế lực nào có thể can thiệp được.