MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sói Hoang: Đừng Mong Chạy ThoátChương 4: ÁP LỰC TRƯỚC CƠN BÃO

Dục Vọng Sói Hoang: Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 4: ÁP LỰC TRƯỚC CƠN BÃO

441 từ · ~3 phút đọc

Bầu trời thành phố Vân Kinh hôm nay âm u lạ thường, những đám mây nặng trĩu chì lơ lửng như muốn đổ ập xuống dinh thự Sát gia. Trong căn phòng xa hoa nhưng ngột ngạt, Vân Dao đứng bên cửa sổ nhìn xuống khu vườn được canh phòng nghiêm ngặt. Sợi xích vàng dưới chân khẽ kêu lên "lăng keng" mỗi khi cô di chuyển, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thân phận "chim lồng" của mình.

Cô cảm thấy sợ hãi. Không chỉ sợ hãi sự giam cầm, mà còn sợ hãi sự thay đổi của Sát Phổ. Kể từ sáng nay, hơi thở của anh đã mang theo sự nóng rực đến mức có thể thiêu cháy bất cứ ai chạm vào.

"Cạch."

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Sát Phổ bước vào, nhưng không phải trong bộ vest chỉnh tề thường ngày. Anh chỉ mặc một chiếc quần lụa đen mỏng manh, thân trên để trần lộ ra những khối cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh dã tính. Làn da anh đỏ rực như máu, từng mạch máu nổi rõ dưới lớp da đồng thau.

"Dao Dao... lại đây." Giọng anh không còn trầm thấp như mọi khi mà đã trở thành một tiếng gầm gừ đứt quãng.

Vân Dao run rẩy lùi lại, nhưng sợi xích đã giới hạn khoảng cách của cô. Sát Phổ bước tới, từng bước chân anh nặng nề như tiếng gõ cửa của tử thần. Anh vươn tay chộp lấy eo cô, nhấc bổng cô lên và ném nhẹ xuống chiếc giường king-size rộng lớn.

"Đừng... Sát Phổ, anh lại phát bệnh rồi sao?" Vân Dao cố gắng chống tay vào lồng ngực nóng rực của anh để ngăn anh cúi xuống.

Sát Phổ không trả lời, đôi mắt anh đã hoàn toàn mất đi tròng đen, chỉ còn lại một màu xanh lục bảo rực sáng đầy dục vọng. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, điên cuồng hít hà. Đối với loài sói, đêm trăng tròn là lúc bản năng nguyên thủy bộc phát mạnh mẽ nhất. Và cô, với mùi hương thanh khiết này, chính là liều thuốc độc nhưng cũng là nguồn sống duy nhất của anh.

Anh bắt đầu hôn cô. Không phải nụ hôn thăm dò, mà là một sự xâm chiếm dã man. Đầu lưỡi anh thô ráp, nồng nặc mùi nam tính mạnh mẽ, càn quét khắp khoang miệng cô, tước đoạt toàn bộ dưỡng khí. Vân Dao thấy đầu óc mình quay cuồng, sự bài xích ban đầu dần bị thay thế bằng một loại cảm giác tê dại kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.