Ánh trăng tròn vành vạnh treo cao trên đỉnh đầu, xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu rọi lên hai thân hình đang quấn lấy nhau trên giường. Sát Phổ lúc này không còn chút lý trí nào của một con người. Bản năng thú nhân đòi hỏi anh phải "đánh dấu" giống cái này ngay lập tức.
Anh xé toạc chiếc váy mỏng manh trên người Vân Dao bằng một lực đạo kinh người. Dưới ánh trăng, cơ thể cô hiện ra trắng ngần, nhỏ bé và mong manh như một đóa nhài giữa bão tố. Sự tương phản giữa làn da trắng sứ của cô và cánh tay thô ráp, xù xì của anh tạo nên một khung cảnh đầy kích thích.
"A... đau..."
Vân Dao thốt lên khi Sát Phổ cắn mạnh vào xương quai xanh của cô. Anh không chỉ hôn, anh đang dùng răng nanh cọ xát, để lại những dấu vết đỏ thẫm như một lời tuyên bố chủ quyền. Bàn tay to lớn của anh bao trọn lấy đôi gò bồng đảo mềm mại của cô, nhào nặn một cách tham lam.
Sát Phổ tách chân cô ra, chen người vào giữa. Sự va chạm trực tiếp giữa phần nam tính nóng hổi của anh và vùng nhạy cảm của cô khiến Vân Dao giật nảy mình. Cô cảm nhận được một sự to lớn và cứng rắn đến mức khó tin đang rình rập ở lối vào.
"Dao Dao... là của tôi... chỉ mình tôi thôi..." Sát Phổ khàn giọng gầm gừ.
Anh bắt đầu dùng lưỡi mơn trớn từ cổ xuống đến vùng bụng phẳng lỳ, rồi dừng lại ở nơi bí mật nhất. Sự kích thích điên cuồng này khiến Vân Dao không tự chủ được mà cong người lên, ngón tay cô cắm sâu vào bờ vai rộng lớn của anh, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Sát Phổ không vội vàng xâm nhập ngay. Anh muốn cô phải hoàn toàn "mở ra" cho anh. Anh dùng những ngón tay thô ráp xoa nắn hạt đậu nhỏ nhạy cảm, đồng thời cúi xuống ngậm lấy đỉnh hồng hào trước ngực cô, kéo căng và mút mạnh. Cảm giác vừa đau vừa sướng tê dại khiến Vân Dao như bị ném vào giữa biển lửa. Khi cô đã hoàn toàn mềm nhũn và tiết ra những dòng mật ngọt ngào, Sát Phổ mới gầm nhẹ một tiếng, nâng hông cô lên và thúc mạnh một cái vào sâu tận cùng.