Tiếng "phập" vang lên giữa không gian tĩnh mịch, cùng với tiếng hét đau đớn xen lẫn hưng phấn của Vân Dao. Sát Phổ cảm nhận được sự chật chội và nóng ấm đến điên người bên trong cô. Anh dừng lại một chút, chờ cô thích nghi, nhưng bản năng sói đang gào thét không cho phép anh kiềm chế lâu hơn.
Anh bắt đầu di chuyển. Từng cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát và sâu đến mức Vân Dao cảm thấy như anh muốn đâm thủng cả cơ thể mình. Cô không thể nói thành lời, chỉ biết bám chặt vào lưng anh, để lại những vết cào dài.
"Sát... Sát Phổ... chậm lại... tôi không chịu nổi..."
Nhưng Sát Phổ không nghe thấy. Anh lật người cô lại, bắt cô quỳ trên giường theo tư thế của dã thú. Từ phía sau nhìn lại, đường cong của cô đẹp đến nghẹt thở. Anh nắm lấy hai bím tóc của cô, kéo ngược đầu cô ra sau để môi hai người lại một lần nữa dính chặt. Sự xâm nhập từ phía sau càng sâu và tàn bạo hơn. Tiếng va chạm da thịt "bạch bạch" vang lên liên hồi trong căn phòng tối.
Sát Phổ như một con thú đói lâu ngày, anh không biết mệt mỏi, không biết dừng lại. Mỗi lần anh chạm đến điểm sâu nhất, Vân Dao lại cảm thấy như có một luồng điện nổ tung trong đại não. Cô khóc, cô rên rỉ, cô cầu xin, nhưng tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự hưng phấn dã tính của người đàn ông phía trên.
Cho đến khi trăng đã lặn, Sát Phổ mới gầm lên một tiếng dài, bắn toàn bộ sự tinh túy nóng hổi của mình vào sâu bên trong cô. Anh ôm chặt lấy thân hình đã kiệt sức của Vân Dao, cả hai cùng rơi vào giấc ngủ sâu trong trạng thái vẫn còn gắn kết chặt chẽ. Đêm nay, sự chuyển hóa của anh đã hoàn thành, và cô chính thức trở thành "Sói mẫu" của cuộc đời anh.