MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDục Vọng Sói Hoang: Đừng Mong Chạy ThoátChương 7: DƯ VỊ SAU CƠN BÃO

Dục Vọng Sói Hoang: Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 7: DƯ VỊ SAU CƠN BÃO

546 từ · ~3 phút đọc

Ánh bình minh của ngày hôm sau le lói qua khe rèm, chiếu lên đống đổ nát trong căn phòng ngủ. Những mảnh váy áo rách mướp vương vãi trên sàn đá cẩm thạch, sợi xích vàng vốn dĩ dùng để giam cầm giờ đây đang quấn lấy cổ chân đỏ hằn của Vân Dao theo một cách đầy ám muội.

Vân Dao tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là sự rã rời như thể từng thớ thịt trên cơ thể đều bị nghiền nát rồi ghép lại. Mỗi một cử động nhỏ cũng khiến vùng kín của cô truyền đến cơn đau xót xa, nhắc nhở cô về sự tàn bạo của người đàn ông đêm qua. Cô quay sang, Sát Phổ vẫn đang ngủ. Gương mặt anh khi ngủ không còn vẻ tàn nhẫn thường ngày, nhưng cánh tay săn chắc vẫn khóa chặt lấy eo cô, kéo cô sát vào lồng ngực nóng rực của anh.

Ký ức về đêm trăng tròn ập về như một cơn lũ. Cô nhớ mình đã khóc lóc cầu xin, nhưng con thú đó chỉ biết gầm gừ và thúc mạnh hơn. Cô nhớ cảm giác bị anh lật đi lật lại, nhớ sự nóng bỏng đến mức cháy bỏng khi anh rót đầy vào bên trong cô. Sự nhục nhã và một chút cảm giác lạ lẫm mà cô chưa gọi được tên khiến nước mắt Vân Dao lặng lẽ rơi.

Sát Phổ thức giấc ngay khi cảm nhận được sự run rẩy của người trong lòng. Anh mở mắt, đôi đồng tử xanh lục bảo vẫn còn vương lại chút tàn dư của dục vọng. Thấy cô khóc, trái tim của thủ lĩnh tộc Sói đột nhiên thắt lại – một cảm xúc mà suốt 30 năm qua anh chưa từng nếm trải.

"Khóc cái gì?" Giọng anh khàn đặc, đầy uy lực nhưng lại pha chút lúng túng.

Vân Dao không trả lời, chỉ cố gắng dịch người ra xa. Nhưng anh càng siết chặt hơn, tay anh luồn vào dưới lớp chăn, mơn trớn dọc theo sống lưng trần trụi của cô, dừng lại ở những vết bầm tím do chính anh tạo ra.

"Đau sao?"

Anh không đợi cô trả lời, bất ngờ lật chăn ra. Sự tiếp xúc đột ngột với không khí lạnh khiến Vân Dao run lên. Sát Phổ nhìn chằm chằm vào những dấu vết đỏ thẫm trên làn da trắng ngần của cô – kết quả của sự chiếm hữu điên cuồng đêm qua. Một luồng nhiệt lại bốc lên trong bụng anh. Bản tính dã thú của tộc sói là vậy, càng thấy con mồi bị mình làm tổn thương, họ lại càng muốn yêu thương và giẫm nạp thêm một lần nữa.

Anh cúi xuống, bắt đầu liếm láp những vết thương trên vai cô, nhẹ nhàng như một cách chữa lành nhưng lại đầy tính khiêu khích. Bàn tay anh không dừng lại, nó bắt đầu di chuyển xuống dưới, lách vào giữa hai chân cô – nơi vẫn còn sưng tấy và ẩm ướt.

"Sát Phổ... đừng... tôi đau..." Vân Dao nức nở.

"Ngoan, tôi bôi thuốc cho em." Anh nói, nhưng ngón tay anh lại bắt đầu xoay nhẹ quanh nụ hoa nhạy cảm, khơi dậy những dư chấn của đêm qua.