Sát Phổ quyết định mang Vân Dao rời khỏi dinh thự u ám để đến một căn biệt thự kính bên bờ biển bí mật của anh. Tại đây, không có người làm, không có sợi xích vàng, nhưng sự tự do của cô chỉ nằm trong tầm mắt của anh.
Sát Phổ muốn bù đắp cho cô, nhưng cách bù đắp của một thú nhân luôn nhuốm màu sắc dục. Anh bắt cô chỉ được mặc sơ mi của mình, không cho phép mặc nội y. Mỗi khi cô đi lại trong căn phòng kính, tà áo sơ mi lướt qua làn da, mùi hương của anh bao bọc lấy cô như một sợi dây xích vô hình.
Vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, Vân Dao đang đứng chuẩn bị cà phê trong bếp. Từ phía sau, một vòng tay cứng như sắt thép bao quanh lấy cô. Sát Phổ đặt cằm lên vai cô, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá nhẹ và hương gỗ đàn hương.
"Em thơm quá, Dao Dao."
Bàn tay anh luồn vào dưới tà áo sơ mi, không chút do dự mà nắm lấy đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì lo sợ. Anh dùng những ngón tay dài thô ráp kẹp lấy đỉnh hồng hào, vê nhẹ khiến cô khẽ rên lên một tiếng.
"Dừng lại... tôi đang pha cà phê..."
Sát Phổ xoay người cô lại, ép cô ngồi lên bàn bếp đá lạnh lẽo. Sự tương phản giữa cái lạnh của đá và hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh khiến Vân Dao rùng mình. Anh tách hai chân cô ra, đứng vào giữa. Chiếc áo sơ mi bị kéo lên tận ngực, để lộ toàn bộ vùng kín đáo trước mắt anh.
Ánh mắt Sát Phổ tối sầm lại. Anh quỳ xuống giữa hai chân cô, bắt đầu dùng lưỡi mơn trớn từ bắp đùi trắng nõn đi dần vào trong. Vân Dao bám chặt lấy mép bàn, đầu óc trống rỗng. Từng cái liếm láp dã tính của anh khiến cô không tự chủ được mà cong người, những tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ cánh môi đỏ mọng.
Đây là sự bắt đầu của một cuộc hoan lạc mới, không còn sự cưỡng ép thô bạo của đêm trăng tròn, mà là một sự cám dỗ đầy chủ động từ phía Sát Phổ. Anh muốn cô phải tự cầu xin anh.