Tiếng sóng vỗ rì rào bên ngoài cửa kính hòa quyện với tiếng thở dốc và tiếng va chạm da thịt trong gian bếp. Sát Phổ không thỏa mãn với việc chỉ dùng miệng. Anh đứng dậy, nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo vướng víu, lộ ra phần nam tính to lớn và gân guốc đang dựng đứng đầy kiêu hãnh.
Anh nâng một chân của Vân Dao lên, gác lên vai mình, tư thế này khiến cô hoàn toàn mở rộng và không có chỗ trốn. Sát Phổ nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh trầm đục:
"Dao Dao, nhìn xem em đang chào đón tôi thế nào này."
Không báo trước, anh thúc mạnh vào. Một sự lấp đầy cực độ khiến Vân Dao nghẹn thở. Khác với lần đầu đau đớn, lần này cơ thể cô đã ghi nhớ anh, sự ẩm ướt trơn tru khiến anh ra vào một cách dễ dàng nhưng cũng mãnh liệt hơn. Sát Phổ bắt đầu những cú thúc mạnh bạo, mỗi lần đều chạm đến nơi sâu nhất, đánh vào điểm nhạy cảm khiến toàn thân Vân Dao run rẩy từng hồi.
Anh bế thốc cô lên, bắt cô ôm chặt lấy cổ mình, hai chân quấn quanh hông anh. Trong tư thế treo lơ lửng này, trọng lượng cơ thể cô càng khiến anh đâm vào sâu hơn. Anh vừa di chuyển, vừa bước ra phía ban công hướng ra biển. Gió biển thổi vào da thịt, sự kích thích từ môi trường bên ngoài cộng với sự điên cuồng của người đàn ông khiến Vân Dao đạt đến đỉnh điểm của sự hưng phấn.
"Sát... Sát Phổ... tôi... chết mất..."
Sát Phổ gầm nhẹ, anh cắn vào cổ cô một dấu hằn mới, đôi tay siết chặt lấy mông cô, thực hiện những cú va chạm cuối cùng với tốc độ chóng mặt. Khi cả hai cùng gục ngã trong sự thỏa mãn tột cùng, Sát Phổ thì thầm vào tai cô một lời thề độc:
"Em là của tôi, dù chết cũng phải nằm trong quan tài của tôi."