Sát Phổ không cho Vân Dao cơ hội giải thích. Sự sợ hãi mất đi cô khiến anh trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Anh dùng cà vạt trói chặt hai tay cô vào đầu giường. Vân Dao khóc nức nở, nhưng sự yếu đuối của cô chỉ càng kích thích bản năng chinh phục của con sói đầu đàn.
"Sát Phổ... đừng mà... tôi sợ..."
"Em sợ? Em nên sợ việc bị kẻ khác nhòm ngó đi!"
Sát Phổ cúi xuống, bắt đầu cuộc "tẩy rửa" dã man. Anh dùng miệng cắn xé làn da cổ, vai và ngực của cô, để lại những dấu răng sâu hoắm chồng lên những vết đỏ cũ. Anh muốn xóa sạch mọi hơi thở của kẻ khác trên người cô. Bàn tay anh không chút nhẹ nhàng, thô bạo nhào nặn đôi gò bồng đảo đến mức biến dạng.
Anh không dùng bất cứ sự dạo đầu nào, trực tiếp tách hai chân cô ra. Sự khô khốc và sợ hãi khiến Vân Dao đau đớn, nhưng Sát Phổ đã hoàn toàn bị dục vọng và sự ghen tuông làm mờ mắt. Anh cầm lấy vật cứng rắn, to lớn của mình, đâm sầm vào bên trong cô với một lực đạo như muốn nghiền nát.
"Á... đau... dừng lại đi..."
Vân Dao cong người lên, nước mắt giàn dụa. Nhưng Sát Phổ chỉ đáp lại bằng những cú thúc mạnh bạo, liên tục và dồn dập. Tiếng va chạm "bạch bạch" vang lên chát chúa. Anh không cho cô nghỉ ngơi, mỗi khi cô định ngất đi, anh lại cắn vào tai cô, bắt cô phải tỉnh táo để cảm nhận sự tồn tại của anh bên trong mình.
"Nhớ kỹ, từ trong ra ngoài, từ máu thịt đến linh hồn, em chỉ có thể là của Sát Phổ này!"
Anh lật người cô lại, bắt cô chống tay xuống giường trong tư thế quỳ. Từ phía sau, anh nắm lấy tóc cô, ép cô ngẩng cao đầu để nhìn vào gương. Trong gương, cô thấy mình đang bị một con quái vật to lớn xâm chiếm, gương mặt cô tràn đầy dục vọng và sự đau đớn hòa quyện. Sát Phổ càng nhìn càng phấn khích, tốc độ của anh nhanh đến mức tạo ra những tiếng nước nhớp nháp đầy ám muội.