Cuộc hoan lạc mang tính chất trừng phạt kéo dài từ phòng ngủ ra đến phòng khách, rồi dừng lại ở cửa sổ sát đất nhìn ra biển. Sát Phổ muốn cả thế giới biết cô là của anh.
Anh bế cô lên, ép cô vào mặt kính lạnh lẽo. Sự tương phản giữa cái lạnh của kính và sự nóng bỏng của cơ thể anh khiến Vân Dao run rẩy không ngừng. Anh xâm nhập từ phía sau, mỗi cú thúc đều khiến cô phải dán chặt người vào kính, hơi thở của cô tạo thành những lớp sương mờ ảo trên mặt gương.
Sát Phổ bắt đầu thay đổi nhịp điệu. Anh không còn thúc mạnh liên tục mà bắt đầu xoay tròn, nghiền nát điểm nhạy cảm nhất bên trong cô. Vân Dao rên rỉ đến lạc giọng, đôi chân cô quấn chặt lấy thắt lưng săn chắc của anh như một bản năng cầu cứu.
"Nói... nói em yêu tôi... nói em chỉ thuộc về tôi!" Sát Phổ gầm gừ bên tai cô.
"Yêu... tôi yêu anh... Sát Phổ... làm ơn... nhanh lên..."
Nhận được câu trả lời vừa lòng, Sát Phổ bùng nổ sức mạnh cuối cùng. Anh xoay người cô lại, nhấc bổng cô lên để cô đối mặt với mình. Trong tư thế bế này, anh đâm vào tận cùng tử cung của cô, mỗi lần rút ra là một lần mang theo những dòng mật ngọt ngào trào ra ngoài.
Sự kích thích đạt đến đỉnh điểm khi Sát Phổ cảm nhận được sự co thắt kịch liệt từ bên trong Vân Dao. Anh gầm lên một tiếng vang vọng cả căn biệt thự, bắn toàn bộ sự nồng nhiệt của mình vào sâu bên trong cô, lấp đầy mọi ngóc ngách. Vân Dao kiệt sức, gục đầu vào vai anh, hơi thở mong manh như một cánh hoa tàn sau bão.
Sát Phổ ôm chặt lấy cô, đôi mắt xanh lục dần trở lại bình thường nhưng sự chiếm hữu vẫn không hề giảm bớt. Anh biết, cuộc chiến với Lục Hằng chỉ mới bắt đầu, và anh sẽ phải dùng mọi cách, kể cả việc giam cầm cô mãi mãi trong bóng tối, để giữ cô cho riêng mình.