Sau đêm trừng phạt điên cuồng, Sát Phổ không để Vân Dao có thời gian nghỉ ngơi. Anh muốn toàn bộ giới thú nhân tại Trung Quốc phải biết rằng đóa hoa nhài này đã có chủ. Sát Phổ chuẩn bị cho cô một chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang, ôm sát từng đường cong cơ thể, khoét sâu ở lưng để lộ ra làn da trắng ngần vẫn còn vương những vết hằn xanh tím – minh chứng cho sự sủng ái dã man của anh.
"Tôi không muốn đi... làm ơn..." Vân Dao soi gương, nhìn những dấu vết trên cổ mình, đôi mắt hoen đỏ.
Sát Phổ tiến lại từ phía sau, bàn tay to lớn mang theo hơi nóng hầm hập bao phủ lấy vai cô. Anh cúi xuống, hôn lên vết cắn trên xương quai xanh của cô, giọng trầm thấp: "Dao Dao, em phải làm quen với điều này. Em không chỉ là người phụ nữ của tôi, em là Sói mẫu tương lai của tộc Sói Xám. Đêm nay, bất cứ kẻ nào dám nhìn em quá ba giây, tôi sẽ móc mắt kẻ đó."
Buổi tiệc diễn ra tại một khách sạn bảy sao biệt lập giữa trung tâm Vân Kinh. Khi cánh cửa mở ra, sự xuất hiện của Sát Phổ và Vân Dao khiến cả hội trường nín thở. Những gã thú nhân khác – từ báo, hổ cho đến rắn – đều không giấu nổi sự thèm khát khi ngửi thấy mùi hương thuần khiết từ cô.
Sát Phổ cảm nhận được những ánh mắt đó. Một tay anh ôm chặt eo cô, tay kia không ngừng mơn trớn dọc theo hông cô một cách công khai. Sự chiếm hữu lộ liễu của anh khiến Vân Dao ngượng ngùng đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Nhưng cô không biết rằng, chính sự e thẹn ấy lại càng khiến dục vọng của những con thú xung quanh bùng cháy.
Giữa buổi tiệc, một gã thú nhân tộc Báo tiến lại gần mời rượu. Hắn cố tình chạm vào tay Vân Dao. Ngay lập tức, không khí trong phòng đông đặc lại. Sát Phổ không nói một lời, anh hất văng ly rượu, bóp nát cổ tay gã kia trong tiếng xương gãy vụn.
"Cút!"
Sát Phổ bế thốc Vân Dao lên, bỏ mặc những lời bàn tán, lao thẳng vào thang máy dành riêng cho VIP để lên tầng thượng. Anh đã bị sự ghen tuông thiêu đốt đến mức không thể chờ đợi thêm một phút giây nào để "làm sạch" cô lần nữa.