Trần Văn Tèo, hay còn được biết đến với nghệ danh rực rỡ trên cõi mạng là Trần Hữu Viral, đang đứng trên lan can ban công tầng 20 của một tòa chung cư cao cấp. Một chân anh ta co lên theo tư thế "kim kê độc lập", chân còn lại giữ thăng bằng trên mép bê tông mỏng dính.
Gió rít qua tai Tèo, thổi bay mái tóc nhuộm màu xanh khói được vuốt keo kỹ lưỡng. Nhưng Tèo không sợ gió, anh ta chỉ sợ góc máy không đủ đẹp.
"Anh em thấy chưa? Đã bảo là tôi làm được mà! 50.000 Like và tôi sẽ thực hiện cú xoay người 360 độ trên này!"
Tèo hét vào chiếc điện thoại đời mới nhất đang được gắn chặt trên cây gậy livestream. Trên màn hình, những dòng bình luận chạy nhanh như điện xẹt:
Kẻ_Săn_Tin: "Vãi thật, ông Tèo liều mạng thế!"
Anti_Viral_01: "Diễn thôi, chắc chắn có dây bảo hiểm, đừng có tin!"
Em_Gái_Mưa: "Anh ơi cẩn thận, em lo cho anh quá ❤️"
Nhìn lượng người xem đồng thời (CCU) nhảy vọt lên con số 100.000, tim Tèo đập liên hồi. Đây chính là thứ ma túy mà anh ta thèm khát nhất: Sự chú ý. Với Tèo, một ngày không lên xu hướng là một ngày sống hoài sống phí. Anh ta đã từng ăn 50 quả ớt chỉ thiên, từng giả làm người vô gia cư để thử lòng tốt, thậm chí từng thuê người dàn cảnh đánh ghen để thu hút sự hiếu kỳ. Với gã, liêm sỉ chỉ là một khái niệm lỗi thời, còn View mới là chân lý.
"Nào, anh em chuẩn bị nhé! Đếm ngược này! 3... 2..."
Đúng lúc Tèo chuẩn bị thực hiện cú xoay người định mệnh để đời, màn hình điện thoại bỗng xuất hiện một vòng tròn xoay tít màu trắng.
"Đang kết nối lại..."
Tèo khựng lại, mặt biến sắc. Cái modem Wifi chết tiệt của tòa nhà chắc lại dở chứng. Anh ta nhìn vào biểu tượng cột sóng: Một vạch đỏ lòm, rồi vụt tắt thành "No Service".
"Mẹ kiếp! Sóng đâu rồi? View của tôi! Tiền của tôi!"
Quên bẵng mình đang đứng ở độ cao 60 mét cách mặt đất, Tèo cuống cuồng giơ cao gậy livestream, xoay người về phía căn phòng để tìm kiếm tín hiệu. Trong cơn hoảng loạn vì thấy số lượng người xem đang tụt dốc do lag, gót chân phải của anh ta trượt khỏi mép bê tông trơn nhẵn.
Một giây đó, thời gian như ngưng đọng.
Tèo cảm thấy trọng lực tóm lấy mình. Cảm giác hẫng hụt tràn lên lồng ngực. Thứ cuối cùng anh ta nhìn thấy không phải là những ký ức tuổi thơ hay hình bóng cha mẹ, mà là màn hình điện thoại vẫn đang quay tít cái vòng tròn trắng vô hồn.
"Vẫn... vẫn chưa có sóng..."
Một tiếng Rầm khô khốc vang lên giữa màn đêm đô thị.
Tèo mở mắt.
Đầu anh ta đau như búa bổ, nhưng kỳ lạ là anh ta không cảm thấy lạnh. Xung quanh là một màn sương mờ đục màu xám tro, đậm đặc mùi điện tử cháy và mùi kim loại rỉ sét.
Tèo lóng ngóng ngồi dậy, phát hiện mình vẫn đang mặc bộ đồ hiệu "phake" bóng bẩy nhưng giờ đây đã rách tơi tả, để lộ những mảng da tím tái. Trên cổ anh ta, chiếc tai nghe không dây đắt tiền bị vỡ một bên ốp, lủng lẳng như một chiếc vòng cổ kỳ dị.
"Đây là đâu? Bệnh viện à?"
Tèo nhìn xuống tay. Anh ta vẫn cầm cây gậy livestream, nhưng chiếc điện thoại đã vỡ nát màn hình, đen ngòm. Nỗi sợ hãi lớn nhất của cuộc đời Tèo trào dâng: Không có điện thoại, không có internet, anh ta chẳng là ai cả.
"Chà, tỉnh nhanh đấy chứ 'Chiến thần'?"
Một giọng nói the thé, mang đậm chất châm biếm vang lên từ phía sau. Tèo quay ngoắt lại. Trước mặt anh ta là một sinh vật lùn tịt, mập mạp, diện bộ vest đỏ rực rỡ đến mức nhức mắt. Gã quỷ này đang ngồi trên một chiếc vali bọc da cá sấu, tay cầm một chiếc iPad sáng rực, mồm ngậm điếu xì gà tỏa khói đen vị cà phê muối.
"Ông là ai? Bác sĩ à? Sao hóa trang dị hợm thế?" Tèo lùi lại, miệng lưỡi dẻo quạnh thường ngày bỗng hơi líu lại.
Gã quỷ lùn phả một vòng khói đen vào mặt Tèo, cười khùng khục: "Bác sĩ? Này cậu em, bác sĩ chỉ cứu người sống thôi. Còn tôi là Lucifer, gọi tắt là Lulu – Giám đốc tài năng tại Agency Amet-Hell. Chào mừng đến với Địa ngục Chi nhánh 4, nơi mà nỗi đau của bạn là niềm vui của người khác, và lượt Like là đơn vị đo phẩm giá."
Tèo đờ người ra. Địa ngục? Anh ta nhớ lại cú ngã. Tầng 20. Không có dây bảo hiểm.
"Tôi... tôi chết rồi ư?"
Lulu lướt ngón tay ngắn ngủn trên màn hình iPad, một bảng xếp hạng hiện ra với cái tên "Trần Văn Tèo" nằm chót vót ở dưới đáy cùng với biểu tượng chữ F màu đỏ lòm.
"Chết rất lãng xẹt là đằng khác. Thử thách nhảy một chân? Thật đấy à? Đến cả quỷ dưới này cũng không nhịn được cười khi xem lại clip của cậu," Lulu búng tàn thuốc. "Nhưng tin buồn cho cậu đây: Linh hồn của cậu hiện tại có giá trị tương đương với một ổ cứng bị nhiễm virus. Không ai cúng bái, không ai thương tiếc, và trên mạng người ta đang bắt đầu chế ảnh meme về cái chết của cậu. Chúc mừng nhé, cậu vừa trở thành kẻ trắng tay ở thế giới mới này."
Tèo nhìn vào bảng xếp hạng. Con số "0 Like Công Đức" nhảy múa trước mắt anh ta như một lời sỉ nhục. Ở thế giới cũ, anh ta có thể là vua của những vụ drama, nhưng ở đây, anh ta chỉ là một "linh hồn hạng bét".
Tuy nhiên, trong cái đầu chứa đầy mưu mẹo của kẻ chuyên trị content bẩn, một tia sáng vụt tắt rồi lại bùng lên. Tèo nhìn vào chiếc gậy livestream vẫn còn nắm chặt trong tay, rồi nhìn vào bộ mặt của gã quỷ Lulu.
"Này ông quản lý," Tèo đứng dậy, phủi bụi trên bộ đồ rách rưới, nụ cười "mặt dày" đặc trưng trở lại trên môi. "Nếu ở đây sống bằng Like, vậy thì ông tìm đúng người rồi đấy. Tôi có thể không có công đức, nhưng tôi biết cách làm cho đám đông điên cuồng. Ông bảo tôi là linh hồn hạng F? Được thôi, hãy chuẩn bị tinh thần đi, vì tôi sẽ biến cái địa ngục này thành sân chơi của tôi."
Lulu nheo mắt nhìn Tèo, lần đầu tiên gã thấy một linh hồn mới xuống mà không than khóc hay cầu xin, thay vào đó lại đòi "làm content". Gã rít một hơi xì gà dài, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái.
"Linh hồn của ngươi không có giá trị, nhưng scandal của ngươi thì có," Lulu gập iPad lại. "Đi thôi, Trần Hữu Viral. Để xem cậu làm thế nào để thoát khỏi cái 'Vùng Chết Chóc' này trước khi bị hệ thống xóa sổ vì thiếu tương tác."
Tèo bước đi theo Lulu, trong đầu anh ta đã bắt đầu nhảy số. "Mắt thần đo View" của anh ta tự động quét qua khung cảnh sương mù u ám xung quanh. Tiềm năng Viral của cảnh này: 2/10. Cần thêm chút kinh dị và một vài linh hồn đang rên rỉ để làm nền.
Trần Hữu Viral đã chết, nhưng sự nghiệp của anh ta dường như chỉ mới bắt đầu