MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Cầu Siêu, Hãy Subscribe Cho Tôi!Chương 2: THỦ TỤC NHẬP CẢNH: KHI DIÊM VƯƠNG LÀ MỘT AI VÀ SỔ SINH TỬ LÀ MỘT Ổ CỨNG SSD

Đừng Cầu Siêu, Hãy Subscribe Cho Tôi!

Chương 2: THỦ TỤC NHẬP CẢNH: KHI DIÊM VƯƠNG LÀ MỘT AI VÀ SỔ SINH TỬ LÀ MỘT Ổ CỨNG SSD

1,322 từ · ~7 phút đọc

Cảm giác khi chết hóa ra không phải là một đường hầm ánh sáng rực rỡ như mấy bộ phim Hollywood rẻ tiền hay quảng cáo. Đối với Trần Hữu Viral, nó giống như việc bạn đang xem một bộ phim 4K cực nét thì bỗng nhiên đường truyền bị bóp băng thông, hình ảnh vỡ vụn thành những khối vuông pixel xám xịt, rồi cuối cùng là một màn hình đen ngòm với dòng chữ: Connection Lost.

Khi Tèo lảo đảo bước theo gã quỷ lùn Lulu qua một cánh cổng làm bằng hàng triệu sợi dây cáp quang chằng chịt, đập vào mắt anh không phải là cung điện nguy nga hay rừng đao biển lửa. Thay vào đó là một sảnh chờ rộng lớn, lạnh lẽo, sặc mùi ozone và tiếng quạt gió công nghiệp chạy ù ù.

“Chào mừng đến với Trạm Kiểm Soát Dữ Liệu Gốc,” Lulu vừa đi vừa lướt iPad, khói xì gà vị cà phê muối cuộn thành những vòng tròn đen kịt. “Nhanh chân lên, cậu em. Ở đây thời gian được tính bằng miligiây, và mỗi giây cậu đứng ngơ ngác là một mớ Like Công Đức bị trừ vào tài khoản ảo đấy.”

Tèo nhìn quanh, miệng há hốc. Thay vì các vị quan tòa uy nghiêm mặc áo bào, ngồi sau những chiếc bàn gỗ là hàng loạt thực thể không rõ hình hài, cơ thể họ được cấu thành từ những luồng dữ liệu xanh loáng thoáng. Họ không cầm bút lông hay sổ sách, mà tay múa may liên tục trước những màn hình Hologram lơ lửng.

“Này... Diêm Vương đâu? Phán quan đâu?” Tèo thắc mắc, tay vẫn giữ chặt cây gậy livestream đã hỏng như một vật hộ thân.

Lulu cười khẩy, giọng thé lên: “Diêm Vương? Ông ấy nghỉ hưu từ cái thời con người phát minh ra thuật toán rồi. Bây giờ, mọi thứ được điều hành bởi Master Console – một trí tuệ nhân tạo siêu cấp với bộ vi xử lý có thể tính toán tội lỗi của cậu nhanh hơn cách cậu xóa lịch sử trình duyệt web.”

Họ dừng lại trước một bục cao, nơi một thấu kính khổng lồ đang quét qua dòng người (hay đúng hơn là dòng linh hồn) đang xếp hàng. Khi đến lượt Tèo, một tia laser màu đỏ tía rạch ngang từ đầu đến chân anh.

“Đang quét ID: Trần Văn Tèo. Bí danh: Trần Hữu Viral.” Một giọng nói điện tử không cảm xúc vang lên từ trần nhà. “Phân tích dữ liệu tiền kiếp: 28 năm tồn tại. Số lượng nội dung rác đã đăng tải: 4.567. Số lượt gây tranh cãi: Vượt ngưỡng. Tỉ lệ đóng góp cho nhân loại: 0.0001% (Lưu ý: Có một lần cứu một con mèo nhưng thực chất là để quay clip câu View).”

Tèo giật mình, mặt dày như nhựa đường cũng phải hơi ửng hồng: “Ơ kìa, AI mà cũng biết bóc phốt à?”

“Truy cập Sổ Sinh Tử kỹ thuật số... Trạng thái: Đã ngắt kết nối vật lý (Nguyên nhân: Ngã từ tầng 20 vì tìm sóng Wifi). Đang trích xuất dữ liệu sang ổ cứng SSD của Minh Giới 4.0. Phân loại linh hồn: Hạng F (Rác thải dữ liệu).”

Một tiếng Ting vang lên, và trên cổ tay Tèo bỗng xuất hiện một chiếc vòng nhựa neon mỏng dính, hiển thị con số: $LCD: 0.

“Nhìn thấy chưa?” Lulu chỉ vào con số. “Đó là số dư tài khoản của cậu. Không có Like Công Đức, cậu sẽ bị 'render' ở độ phân giải thấp nhất. Nhìn cái tay cậu kìa.”

Tèo kinh hãi nhìn xuống. Bàn tay anh bắt đầu mờ đi, những ngón tay trông nhòe nhoẹt như một tấm ảnh bị out nét nặng. Cảm giác cơ thể như một tệp tin đang bị nén đến mức sắp hỏng.

“Ở đây, tiền giấy hay vàng mã người ta đốt xuống chỉ là rác thải lạm phát, dùng để nhóm lò thôi,” Lulu giải thích, tay gõ vào màn hình iPad hiển thị một bảng biểu đồ nến đang lao dốc đỏ rực. “Đơn vị giá trị duy nhất là Like Công Đức ($LCD). Cậu cần nó để mua Skin, để nâng cấp độ nét, và quan trọng nhất là để gia hạn thời gian tồn tại. 10.000 Like tương đương với 24 giờ không bị hệ thống xóa sổ (Delete). Với hạng F như cậu, nếu trong 12 giờ tới không kiếm được lượt tương tác nào, cậu sẽ bị ném vào 'Thùng rác hệ thống' và tan biến mãi mãi.”

Tèo run bắn người. Nỗi sợ bị lãng quên, bị biến mất khỏi "mạng lưới" còn đáng sợ hơn cả cái chết. Anh nhìn quanh, thấy những linh hồn hạng thấp khác đang vất vưởng, thân hình họ vỡ vụn thành từng mảng pixel, mặt mũi nhòe tới mức không nhận diện nổi. Họ trông giống như những bóng ma lag giật trong một trò chơi điện tử đời cũ.

“Vậy... tôi phải làm gì?” Tèo bỗng nắm lấy vai Lulu. “Tôi không thể biến mất như một tệp tin rác được! Tôi là Chiến thần Content! Tôi có thể làm mọi thứ để nổi tiếng!”

Lulu nhếch mép, để lộ hàm răng nhọn hoắt. Đúng lúc này, một âm thanh thông báo cực lớn vang lên khắp sảnh chờ, đi kèm với ánh đèn LED rực rỡ màu vàng kim.

“Thông báo: KOL Hạng S – 'Thành Thiện' Cao Cấp vừa thực hiện chuyến từ thiện xuyên giới, nhận được 5.000.000 Like Công Đức trong 1 phút! Trending Top 1!”

Trên một màn hình khổng lồ, Tèo thấy hình ảnh một gã đàn ông trung niên với khuôn mặt phúc hậu, đang đứng phát bát canh Mạnh Bà cho một nhóm linh hồn đói khổ dưới sự hộ tống của một dàn quỷ sai cầm máy quay chuyên nghiệp. Mỗi khi gã trao đi một bát canh, hàng nghìn trái tim vàng bay lên và nhập vào tài khoản của gã.

“Đó là đối thủ của cậu đấy,” Lulu hất hàm. “Hắn nắm giữ độc quyền phân khúc 'Đạo đức' ở đây. Ở địa ngục này, lòng tốt là một loại Content hái ra tiền nhất, nếu cậu biết cách quay phim nó.”

Tèo nheo mắt. "Mắt thần đo View" của anh bắt đầu hoạt động. Anh nhận ra gã "Thánh Thiện" kia chỉ đang diễn. Cách gã cầm bát canh, cách gã hơi nghiêng người để lộ góc mặt đẹp nhất trước ống kính... tất cả đều là kỹ thuật của một kẻ phong bạt chuyên nghiệp.

“Ông ta diễn sâu đấy,” Tèo lẩm bẩm, một sự tự tin kỳ lạ bắt đầu trở lại. “Nhưng ông ta thiếu một thứ: Sự kịch tính. Content sạch thì bền, nhưng Content 'drama' mới là thứ bùng nổ băng thông.”

Tèo quay sang Lulu, đôi mắt rực cháy: “Này quản lý, ông nói ông là Giám đốc tài năng đúng không? Hãy đưa tôi đến nơi nào tồi tệ nhất ở cái địa ngục này. Tôi không cần phát canh, tôi sẽ tạo ra một cú Scandal khiến cái Master Console của các ông phải bốc khói.”

Lulu cười lớn, khói xì gà tỏa ra mịt mù: “Khá lắm! Tôi thích cái thái độ mặt dày đó. Để xem cậu có sống sót qua nổi 'Vùng Chết Chóc' để bắt đầu sự nghiệp không. Đi theo tôi, chúng ta sẽ đến nơi dành cho những linh hồn có chỉ số tương tác bằng không – nơi khởi đầu của mọi đống rác.”

Tèo bước đi, tay chỉnh lại chiếc tai nghe hỏng trên cổ. Anh nhận ra rằng, dù ở dương gian hay âm phủ, quy luật của cuộc chơi vẫn không thay đổi: Kẻ nào nắm giữ được sự chú ý, kẻ đó nắm giữ quyền lực. Diêm Vương có thể là một AI, nhưng thuật toán thì luôn có kẽ hở cho những kẻ liều mạng như anh.