Cơn bão phẫn nộ mà Tèo khơi mào đang càn quét dữ dội trên khắp các bảng tin của "Chung cư Hashtag". Những linh hồn vừa mới nãy còn quỳ lạy Thánh Thiện Cao Cấp, giờ đây đang điên cuồng gõ những bình luận thâm độc nhất, đòi tẩy chay Agency Thiện Tâm. Con số Like Công Đức ($LCD) trong tài khoản của Tèo tăng vọt, nhảy số nhanh đến mức cái vòng tay nhựa phát ra tiếng kêu tít tít liên hồi vì quá tải nhiệt.
Nhưng trong quán bar tràn ngập ánh đèn neon xanh đỏ, Tèo lại thấy lạnh toát sống lưng. Gã nhìn bóng lưng nhạt nhòa của Linh đang mất dần sau cánh cửa xoay.
"Này, cậu đứng ngây ra đó làm gì?" Lulu vỗ mạnh vào vai Tèo, gương mặt gã quỷ hớn hở như vừa trúng số độc đắc. "Cậu vừa thực hiện một cú bẻ lái truyền thông đi vào lòng đất! Admin Tổng đang nháo nhào, còn gã Thánh Thiện kia thì đang bị 'bay màu' vài triệu Follower mỗi phút. Cứ đà này, tối nay cậu sẽ có đủ tiền để mua một cái slot đầu thai hạng Thương gia!"
Tèo nhìn vào màn hình iPad của Lulu, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình. Nhờ lượng Like khổng lồ, hình ảnh của gã giờ đây cực kỳ sắc nét, từng sợi vải "phake" trên áo, từng vết xước trên chiếc tai nghe hỏng đều rõ mồn một. Gã đã đạt được điều mình muốn: Sự tồn tại vững chắc.
Thế nhưng, "Mắt thần đo View" của Tèo bỗng quét qua một góc quảng trường Hashtag bên ngoài cửa sổ. Gã khựng lại.
Ở đó, một linh hồn già nua đang quỳ rạp xuống. Ông cụ ấy không có vòng tay xịn, không có skin lấp lánh. Cơ thể ông đang mờ đi, những mảng pixel ở chân đã bắt đầu tan rã thành những đốm trắng xóa. Ông cụ đưa tay ra cầu cứu những kẻ đi ngang qua, nhưng ai nấy đều mải cúi đầu vào màn hình để gõ phím chửi rủa Thánh Thiện.
Một thông báo hệ thống hiện lên trong tầm mắt Tèo: Đối tượng: Linh hồn vô danh. Chỉ số tương tác: 0.0001%. Trạng thái: Đang bị Format do lãng quên.
"Lulu... ông cụ kia đang biến mất kìa," Tèo lẩm bẩm.
"Thì sao? Chuyện bình thường ở đây mà," Lulu nhún vai, rít một hơi xì gà. "Mỗi ngày có hàng vạn kẻ bị xóa sổ vì chẳng ai nhớ tới họ. Ở địa ngục này, bị quỷ đánh hay bị ném vào vạc dầu vẫn còn may, vì ít ra cậu vẫn còn được 'nhắc tên'. Cái chết thật sự không phải là lúc cậu tắt thở trên dương thế, mà là lúc không còn một ai – kể cả lũ quỷ ở đây – buồn nhìn vào cậu nữa. Sự lãng quên là bản án tử hình duy nhất có hiệu lực vĩnh viễn."
Câu nói của Lulu như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái tôi ngạo nghễ của "Chiến thần Content". Tèo bỗng nhớ về cái chết lãng xẹt của chính mình: ngã xuống từ tầng 20 vì một vạch sóng Wifi. Lúc đó, gã chỉ sợ mình không kịp đăng cái clip cuối cùng. Gã sợ bị lãng quên.
Và giờ gã nhận ra, gã đang dùng chính cái nỗi sợ đó để trục lợi. Gã đẩy Linh vào vòng xoáy này, biến cô thành một công cụ câu view, để rồi giờ đây cô cũng đang dần "nhạt nhòa" đi vì không chịu hòa nhập vào cái văn hóa phẫn nộ mà gã tạo ra.
"Tôi phải đi tìm cô ấy," Tèo nói, giọng kiên quyết.
"Cậu điên à? Scandal đang ở đỉnh điểm, cậu phải Livestream đối chất với Thánh Thiện ngay bây giờ để chốt hạ!" Lulu gào lên. "Bỏ lỡ thời điểm vàng này là cậu mất trắng đấy!"
Tèo không nghe nữa. Gã lao ra khỏi quán bar, băng qua đám đông đang gào thét. Gã chạy ngược về phía Vùng Trắng – nơi ranh giới giữa Tầng Bình Dân và Vùng Chết Chóc.
Tại đây, ánh sáng đèn LED mờ nhạt dần, chỉ còn lại màu xám xịt của những dữ liệu lỗi. Tèo nhìn thấy Linh đang ngồi trên một tảng đá ảo, cuốn sách cũ đặt trên đùi. Hình ảnh của cô đang rung rinh, nhòe nhoẹt như một bộ phim cũ bị xước băng. Chỉ số $LCD trên vòng tay cô báo đỏ: Sắp cạn kiệt năng lượng tồn tại.
"Linh! Tại sao em lại ra đây?" Tèo thở dốc, quỳ xuống trước mặt cô.
Linh ngước nhìn gã, đôi mắt cô vẫn trong veo nhưng chứa đầy nỗi buồn sâu thẳm. "Anh Tèo, anh có thấy không? Những người ở kia, họ không hề thực sự ghét gã Thánh Thiện đó. Họ chỉ đang thỏa mãn cơn đói sự chú ý của chính mình bằng cách chửi rủa người khác. Anh cho họ mồi lửa, và họ sẽ đốt cháy bất cứ thứ gì, kể cả sự thật."
Cô vuốt ve cuốn sách, giọng nhỏ dần: "Ở thư viện nơi tôi làm việc, người ta đọc sách để ghi nhớ những điều tốt đẹp. Còn ở đây, người ta dùng mọi thứ để xóa nhòa nhau. Tôi không muốn sống trong một thế giới mà sự tồn tại của mình được đo bằng sự căm ghét của kẻ khác."
Hình bóng Linh bỗng giật mạnh một cái, cánh tay cô biến thành những hạt bụi kỹ thuật số trong tích tắc rồi hiện lại.
Tèo hoảng hốt. Gã hiểu rồi. Linh là một "linh hồn thuần khiết", cô không thể tiêu hóa được loại Like từ sự phẫn nộ. Những lượt Like mà Tèo kiếm được cho cô từ vụ bóc phốt vừa rồi không hề giúp cô bền vững hơn, trái lại, nó đang "độc nát" cấu trúc linh hồn của cô.
"Tôi xin lỗi... tôi sai rồi," Tèo nghẹn ngào. Gã lúng túng mở menu vòng tay, cố gắng chuyển bớt $LCD của mình sang cho cô, nhưng hệ thống báo lỗi liên tục: Không thể chuyển đổi năng lượng. Định dạng không tương thích.
"Lãng quên mới là cái chết thật sự..." Tèo lặp lại lời Lulu, nhưng lần này với một nỗi đau xé lòng. Gã nhận ra mình đang đánh mất điều quý giá nhất mà gã tìm thấy ở địa ngục này: một người thực sự coi gã là Trần Văn Tèo chứ không phải là Trần Hữu Viral.
"Linh, nghe anh nói này," Tèo nắm lấy đôi bàn tay đang tan biến dần của cô. "Anh sẽ không để em bị lãng quên. Không phải bằng cách này. Nếu thế giới này vận hành bằng sự phẫn nộ, anh sẽ tạo ra một ngoại lệ. Anh sẽ khiến họ phải nhớ đến em bằng sự hối hận."
Gã đứng dậy, bật màn hình livestream lên lần nữa. Nhưng lần này, gã không cười, không diễn trò. Gã quay camera vào chính mình, vào gương mặt đầy nước mắt – thứ nước mắt thật sự đầu tiên ở Minh Giới 4.0, không phải sản phẩm của Đài phun nước "Nước mắt cá sấu".
"Gửi tất cả những kẻ đang cầm điện thoại trên tay..." Tèo nói, giọng khàn đặc vang vọng qua hệ thống loa của toàn khu vực. "Tôi là kẻ đã lừa dối các bạn. Tôi đã dạy các bạn cách căm ghét để tôi có thể giàu lên. Nhưng nhìn xem, cái giá của sự phẫn nộ mà các bạn đang tung hô... là đây."
Gã quay camera về phía Linh, lúc này chỉ còn là một bóng mờ ảo ảnh.
"Đừng Subscribe cho tôi nữa. Hãy nhìn cô ấy đi. Một người tốt thực sự đang tan biến vì sự thờ ơ và hung dữ của chúng ta. Nếu các bạn còn một chút linh hồn thực sự, hãy ngừng chửi rủa, và chỉ một lần thôi... hãy im lặng để ghi nhớ."
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm toàn bộ Minh Giới. Những tiếng gõ phím dừng lại. Những bảng hiệu LED đang nhấp nháy bỗng đứng hình.
Tèo nhận ra: Đôi khi, content đỉnh cao nhất không phải là tiếng gào thét, mà là sự im lặng của lương tâm.