MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng chạm vào viên Kim Cương đó!Chương 1: Bản tin lúc nửa đêm và vụ trộm hụt ở bảo tàng

Đừng chạm vào viên Kim Cương đó!

Chương 1: Bản tin lúc nửa đêm và vụ trộm hụt ở bảo tàng

1,017 từ · ~6 phút đọc

Tiếng kim đồng hồ của tòa thị chính Zubrowka nện xuống không gian đặc quánh của màn đêm mười hai nhát khô khốc. Trong cái tĩnh lặng sặc mùi dầu máy và rỉ sét của khu bến cảng, Lam nín thở, lưng ép chặt vào bức tường gạch bong tróc của kho bối số 9. Chiếc kính cận của cậu mờ đi vì hơi ẩm, nhưng đôi mắt sau tròng kính vẫn ráo hoảnh, dán chặt vào khe hở của cánh cửa sắt rỉ sét phía đối diện.

"Bình tĩnh nào Lam... mày là phóng viên, không phải kẻ trộm," cậu thì thầm, bàn tay siết chặt chiếc Leica M3 đời cũ đến mức trắng bệch.

Bên cạnh chân cậu, Lu – chú chó sục nhỏ với vệt đen tinh quái ngang mắt – đang khịt khịt mũi. Nó không quan tâm đến vụ buôn lậu cổ vật nghìn đô mà chủ nó đang theo dõi. Ánh mắt nó chỉ chăm chăm vào cái túi giấy đựng mẩu bánh mì kẹp xúc xích đang thò ra khỏi túi áo khoác của Lam. Đối với Lu, "tin sốt dẻo" duy nhất lúc này chính là miếng thịt nguội đang tỏa hương quyến rũ giữa cái lạnh của Zubrowka.

Bên trong kho bối, ánh đèn pin quét qua quét lại như những con mắt quái vật. Tiếng giày đinh nện trên sàn đá nghe chát chúa.

"Nhanh lên! Đại tá sẽ không đợi đâu. Nếu gã 'Mắt Đen' đó đến mà món hàng chưa sẵn sàng, tất cả tụi bây sẽ làm mồi cho cá dưới kênh đấy!" Một giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền vang lên.

Lam rón rén đưa ống kính máy ảnh lên. Qua khung ngắm, cậu thấy ba gã đàn ông lực lưỡng đang khiêng một cái rương gỗ mục nát, bên trên khắc biểu tượng kỳ quái của vương quốc cổ. Tim Lam đập thình thịch. Đây rồi! Bằng chứng về đường dây buôn lậu cổ vật xuyên quốc gia mà cậu đã theo dõi suốt một tháng qua. Chỉ cần một kiểu ảnh rõ nét, cái tên Lam sẽ không còn nằm ở góc khuất của tờ báo điện tử Zubrowka Times nữa.

Tạch.

Tiếng màn trập vang lên nhẹ nhàng, nhưng trong không gian im lìm này, nó chẳng khác nào một tiếng súng nổ.

"Ai đó?!" Gã cầm đầu quát lớn, ánh đèn pin ngay lập tức quét về phía khe cửa.

Lam chết lặng. Cậu chưa kịp thu máy lại thì một thảm họa khác ập đến. Lu, trong một nỗ lực tuyệt vọng để chạm tới cái xúc xích, đã lỡ chân đạp trúng một chiếc lon thiếc rỗng nằm lăn lóc dưới đất. Tiếng lạch cạch vang lên dòn dã như muốn trêu ngươi.

"Chạy!" Lam chỉ kịp rít qua kẽ răng. Cậu túm lấy gáy Lu, nhét nó vào cái túi đeo chéo rồi ba chân bốn cẳng lao ra khỏi hẻm tối.

"Đứng lại!" Tiếng quát tháo và tiếng bước chân rầm rập đuổi theo phía sau.

Lam lao đi như một mũi tên trong những con hẻm ngoằn ngoèo của khu cảng. Đầu óc cậu quay cuồng với các con số và logic: Vận tốc chạy trung bình của mình là 15km/h, bọn chúng có súng, khoảng cách là 20 mét, tỷ lệ sống sót là... "Chết tiệt, logic không cứu được mình lúc này!" Cậu gào lên khi thấy ánh đèn pha từ một chiếc xe Jeep quét qua đầu hẻm phía trước.

Đúng lúc đó, một bóng người từ trong bóng tối lao ra, đâm sầm vào Lam. Cả hai ngã nhào xuống đống kiện hàng cũ. Kẻ lạ mặt mặc bộ đồ đen kín mít, hơi thở đứt quãng, trên tay ôm một chiếc hộp nhỏ bọc trong vải nhung đen. Gã nhìn Lam, đôi mắt lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ.

"Giữ lấy... đừng... đừng chạm vào nó bằng tay trần!" Gã thều thào, nhét mạnh cái túi vải vào giỏ xe đạp cũ của Lam đang dựng gần đó rồi đẩy cậu ngã xuống một máng trượt rác bên cạnh bến tàu.

Lam trượt dài trên cái máng rỉ sét, lộn nhào mấy vòng trước khi rơi bịch xuống một đống báo cũ. Lu văng ra khỏi túi, kêu lên một tiếng "ẳng" đầy bất mãn. Cậu lồm cồm bò dậy, mặt mũi lấm lem mực in và bụi bẩn. Chiếc xe đạp của cậu, bằng một sự may mắn kỳ lạ, cũng trượt theo máng rác và nằm chỏng chơ ngay cạnh.

Bên trong kho bãi phía trên, một tiếng súng nổ khô khốc vang lên. Rồi im bặt.

Lam run rẩy dắt xe đạp, không dám nhìn lại. Cậu đạp như điên dại về hướng thị trấn, mặc cho cái túi vải trong giỏ xe đang tỏa ra một luồng ánh sáng xanh mờ ảo, ma mị qua lớp nhung đen. Cậu không hề hay biết rằng, chiếc máy ảnh Leica – báu vật của cậu – đã vô tình ghi lại được một thứ còn khủng khiếp hơn cả vụ buôn lậu.

Về đến căn gác xép thuê tạm, Lam khóa chặt cửa, chốt cả cửa sổ. Cậu đổ cái túi vải ra bàn. Một viên kim cương lớn bằng quả trứng gà, xanh thẳm như lòng đại dương sâu thẳm, rực rỡ và lộng lẫy đến mức khiến người ta nghẹt thở.

"Lu... chúng ta tiêu rồi," Lam thầm thì, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương.

Vừa lúc đó, chiếc điện thoại cục gạch của cậu sáng lên. Một dãy số lạ hoắc hiện trên màn hình kèm theo một tin nhắn vỏn vẹn mười chữ:

"Đừng chạm vào viên kim cương đó, nếu cậu muốn thấy ngày mai."

Bên cạnh, Lu chẳng quan tâm đến viên đá quý hay tin nhắn đe dọa. Nó đang bận rộn tha cái túi giấy ban nãy – thứ duy nhất còn sót lại sau cuộc chạy trốn – và đau khổ nhận ra miếng xúc xích đã biến mất tự bao giờ. Lời nguyền xui xẻo, dường như đã bắt đầu vận hành từ chính chiếc bụng rỗng của chú chó nhỏ.