Căn gác xép của Lam chưa bao giờ nhỏ bé và ngột ngạt đến thế. Ánh sáng xanh từ viên kim cương hắt lên trần nhà, biến những mạng nhện già nua thành những sợi dây chuyền bạc lấp lánh một cách ma quái. Lam ngồi bệt xuống sàn, chiếc điện thoại cục gạch vẫn nằm im lìm trên mặt bàn gỗ sau dòng tin nhắn đe dọa.
"Mười chữ..." Lam lầm bầm, thói quen phân tích số liệu trỗi dậy trong cơn hoảng loạn. "Mười chữ, không sai chính tả, không dấu hiệu vùng miền. Một kẻ chuyên nghiệp."
Cậu nhìn sang Lu. Chú chó sục đang bận rộn dùng mũi hếch cái túi nhung đen, hy vọng tìm thấy một mẩu vụn đồ ăn nào đó sót lại. Đột nhiên, Lu khựng lại. Đôi tai nó dựng đứng, cái đuôi vốn đang ngoáy tít bỗng cụp xuống. Nó gầm gừ nhỏ trong cổ họng, một âm thanh mà Lam biết rõ: Có kẻ đang ở rất gần.
Rầm!
Cánh cửa gỗ mỏng manh của căn gác bị hất tung. Hai gã đàn ông mặc măng tô đen, đeo kính râm bất chấp bóng đêm, lao vào như những bóng ma. Không một lời hỏi han, họng súng giảm thanh lạnh lẽo chỉ thẳng vào trán Lam.
"Viên đá. Đưa đây, nhóc con," gã cao lớn hơn ra lệnh, giọng nói như tiếng kim loại mài xuống đá.
Lam đứng hình. Trí não cậu đang gào thét về các phương án thoát thân: Cửa sổ cách mặt đất 4 mét, tỷ lệ gãy chân là 65%. Tấn công bất ngờ bằng máy ảnh Leica? Độ cứng của thân máy hợp kim có thể gây chấn thương vùng mặt, nhưng đối phương có vũ khí nóng...
"Tao không nói lần thứ hai," gã sát thủ gằn giọng.
Trong khoảnh khắc lằn ranh giữa sống và chết, "biến số" duy nhất của căn phòng đã hành động. Lu, bị đánh thức bởi mùi da thuộc từ đôi giày của gã sát thủ — thứ mà nó vô cùng ghét — đã lao lên. Không phải lao vào họng súng, mà là lao thẳng vào ống quần của gã cao lớn, ngoạm chặt và lắc mạnh.
"Chó chết!" Gã sát thủ mất đà, cú bóp cò đi chệch hướng, viên đạn găm thẳng vào bình gốm cạnh Lam.
"Chạy đi Lu!" Lam hét lớn. Cậu không kịp suy nghĩ, vơ vội viên kim cương nhét đại vào túi khoác, ôm lấy Lu rồi lao thẳng ra cửa sổ.
Xoảng!
Cú rơi không hề êm ái như phim hành động. Lam tiếp đất bằng... lưng trên một đống bao tải cũ trong con hẻm phía sau nhà. Cơn đau nhói chạy dọc sống lưng khiến cậu suýt ngất đi, nhưng tiếng bước chân rầm rập trên gác xép đã đánh thức bản năng sinh tồn. Cậu quờ quạng dắt chiếc xe đạp cũ đang dựng cạnh đó, nhét Lu vào giỏ xe phía trước.
"Bám chắc nhé bạn nhỏ!"
Lam đạp như điên dại. Đôi chân thư sinh của cậu vận hành hết công suất, vượt xa mọi giới hạn vật lý mà cậu từng tính toán. Phía sau, ánh đèn pha của một chiếc ô tô gầm rú, xé toạc màn đêm của Zubrowka. Những viên đạn thỉnh thoảng lại rít lên bên tai, găm vào tường gạch tạo ra những tia lửa trắng xóa.
Con đường phía trước dẫn thẳng ra khu bến cảng. Trong ánh đèn neon mờ ảo của phố thị, Lam nhìn thấy một chiếc xe tải chở báo cũ kỹ, sơn màu xanh tróc lở, đang nổ máy xình xịch trước quán rượu "Mỏ Neo Gỉ".
"Logic bảo rằng mình nên rẽ trái để vào khu dân cư," Lam thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt. "Nhưng bản năng bảo rằng nếu không nhảy lên chiếc xe đó, mình sẽ chết trong vòng 30 giây tới!"
Chiếc xe tải bắt đầu chuyển bánh. Lam dồn hết sức lực cuối cùng, đứng hẳn lên bàn đạp. Khi chiếc xe tải chỉ còn cách vài mét, cậu tung mình rời khỏi chiếc xe đạp trung thành.
Bịch!
Lam rơi sầm vào thùng xe phía sau, đè lên hàng xấp báo Zubrowka Times còn thơm mùi mực in. Chiếc xe đạp của cậu, theo quán tính, lao thẳng vào một đống thùng gỗ bên đường rồi vỡ tan tành. Lu bị văng ra khỏi giỏ xe, may mắn rơi đúng vào lòng Lam, vẫn không quên ngậm chặt... một chiếc tất cũ của tên sát thủ mà nó vừa giật được.
"Này! Cái quái gì thế?" Một giọng nói ồm ồm, đầy nộ khí vang lên từ buồng lái phía trước.
Một gương mặt râu ria xồm xoàm, mắt trợn trừng hiện ra qua ô kính nhỏ ngăn cách buồng lái và thùng xe. Đó là chú Hùng. Chú đang ngậm một chiếc tẩu thuốc rỗng, vẻ mặt giống như một con gấu già bị đánh thức giữa mùa đông.
"Cháu... cháu xin lỗi! Có người đang giết cháu!" Lam hổn hển nói, tay chỉ về phía sau.
Chú Hùng liếc nhìn gương chiếu hậu. Hai chiếc sedan đen đang lao tới với tốc độ kinh hồn, những họng súng thò ra ngoài cửa sổ bắt đầu nhả đạn. Một tiếng chát vang lên, chiếc gương chiếu hậu bên trái của chú Hùng vỡ vụn.
Không gian im lặng mất hai giây. Chú Hùng nhìn cái gương vỡ, rồi nhìn sang Lam, gương mặt chú từ đỏ gay chuyển sang tím tái vì giận dữ.
"Tụi nó... tụi nó vừa bắn nát cái gương hàng bãi tao mới thay?" Chú Hùng gầm lên, bàn tay to bản siết chặt vô lăng đến mức nghe tiếng xương kêu rắc rắc. "Thà tao chết vì tai nạn, còn hơn chết vì tụi bay làm trầy xe tao!"
Chú Hùng gạt cần số mạnh đến nỗi cái xe tải rú lên một tiếng rợn người. Thay vì bỏ chạy một cách bình thường, chú đạp lút sàn chân ga, bẻ lái một cú cực gắt khiến chiếc xe tải nặng nề quay ngoắt 180 độ, lao thẳng về phía hai chiếc xe của bọn sát thủ.
"Chú làm cái gì thế?!" Lam kinh hoàng ôm chặt lấy Lu.
"Dạy cho tụi nó biết thế nào là luật giao thông ở bến cảng này!" Chú Hùng hét lên, một nụ cười điên rồ hiện ra trên môi. "Bám chắc vào nhóc! Và bảo con chó của mày đừng có nôn ra báo của tao!"
Chiếc xe tải chở báo lao đi giữa màn đêm, mở đầu cho một cuộc rượt đuổi mà có nằm mơ Lam cũng không tin rằng mình có thể sống sót để viết thành phóng sự. Trong túi áo cậu, viên kim cương xanh chợt rung nhẹ, như thể đang tán thưởng màn khởi đầu đầy hỗn loạn này.