Chiếc xe tải chở báo lao đi như một con thú điên trên những con đường lát đá hẹp của khu bến cảng Zubrowka. Lam bị hất văng từ bên này sang bên kia thùng xe, tay ôm chặt Lu trong khi đầu óc bắt đầu tính toán những con số vô nghĩa để trấn an cơn buồn nôn. Góc cua 45 độ, vận tốc 70km/h, trọng tâm xe lệch về phía trái... chúng ta sẽ lật nhào! Nhưng không, chiếc xe chỉ nghiêng một cách rợn người, bánh xe bên trái nhấc bổng khỏi mặt đất trong một giây rồi lại nện xuống mặt đường chát chúa trước khi rẽ ngoặt vào một con hẻm tối tăm sặc mùi cá ươn.
"Xuống xe! Nhanh lên nhóc!" Chú Hùng hét lên qua ô cửa nhỏ.
Chưa đợi xe dừng hẳn, Lam đã nhảy xuống, loạng choạng suýt ngã vào một đống lưới đánh cá cũ. Chú Hùng nhảy khỏi buồng lái, chẳng thèm nhìn Lam lấy một cái, chú tiến thẳng về phía đuôi xe để kiểm tra vết xước. Gương mặt chú đỏ gay, hơi thở phì phò qua bộ râu quai nón rậm rạp.
"Cái gương... cái gương hàng bãi Đức của tao!" Chú Hùng lầm bầm, xót xa nhìn mảnh kính vỡ còn sót lại trên gọng thép. "Tụi bay có biết tìm một cái gương như thế này ở cái quốc gia nát bấy này khó thế nào không?"
"Cháu... cháu thực sự xin lỗi," Lam hổn hển, cố gắng điều hòa lại nhịp tim. "Nhưng bọn chúng có súng! Cháu nghĩ chúng ta nên tìm chỗ trốn trước khi bàn về cái gương."
Chú Hùng quay phắt lại, tẩu thuốc rỗng trên môi chú run run. Chú tiến sát lại gần Lam, thân hình vạm vỡ như một bức tường đá đổ bóng xuống cậu phóng viên nhỏ bé. "Mày là đứa nào? Tại sao tụi áo đen đó lại muốn nướng chín cái thùng rác của mày?"
Lam định mở miệng giải thích bằng một bài thuyết trình logic về buôn lậu cổ vật, nhưng tiếng lốp xe rít lên ở đầu hẻm đã cắt ngang lời cậu. Ánh đèn pha của chiếc sedan đen quét qua những bức tường gạch. Bọn chúng đã tìm đến đây.
"Vào trong! Nhanh!" Chú Hùng gầm lên, túm lấy cổ áo Lam như xách một con mèo, lôi xềnh xệch qua một cánh cửa gỗ nặng nề có biển hiệu treo lủng lẳng một cái mỏ neo gỉ sét.
Bên trong quán rượu "Mỏ Neo Gỉ" nồng nặc mùi rượu vang rẻ tiền, khói thuốc và mùi gỗ mục. Không gian tối mờ ảo, chỉ có vài tay thủy thủ đang say khướt ngồi gục bên bàn. Chú Hùng đẩy Lam vào sau quầy bar, ngay cạnh đống chai lọ đầy bụi bẩn.
"Nằm im đó. Bảo con chó của mày im mồm, nếu không tao sẽ biến nó thành món xúc xích thật đấy!" Chú Hùng rít qua kẽ răng rồi thản nhiên đứng dựa vào quầy, tay cầm một chiếc khăn lau cũ kỹ bắt đầu lau một cái ly cáu bẩn.
Rầm!
Cánh cửa quán rượu bị đạp tung. Hai gã sát thủ ban nãy bước vào, họng súng giảm thanh vẫn còn bốc khói mỏng. Ánh mắt chúng quét qua căn phòng, dừng lại ở gã râu rậm đang đứng sau quầy bar với vẻ mặt bình thản đến khó chịu.
"Thằng nhóc đâu?" Tên cao lớn tiến lại gần, gí nòng súng lạnh ngắt vào giữa trán chú Hùng.
Chú Hùng không thèm ngước mắt lên, vẫn tỉ mẩn lau cái ly. "Quán đóng cửa rồi. Muốn uống thì quay lại vào buổi chiều... hoặc xuống địa ngục mà uống."
"Tao không đùa, lão già. Thằng nhóc phóng viên và con chó. Giao ra đây, hoặc tao sẽ thổi bay bộ râu bẩn thỉu này của mày."
Dưới gầm quầy, Lam nín thở, tay siết chặt viên kim cương xanh trong túi áo. Cậu nhìn thấy bắp tay chú Hùng gồng lên, hình xăm mỏ neo cũ như đang co giật. Logic của Lam bảo rằng: Tỷ lệ một người tay không thắng hai kẻ có súng là 5%. Chú ấy sẽ bị bắn trong vòng 0.8 giây tới.
Nhưng chú Hùng không nằm trong logic của bất kỳ ai.
"Tao đã nói rồi..." Chú Hùng buông cái ly xuống, giọng chú bỗng thấp xuống một cách đáng sợ. "Hôm nay tâm trạng tao rất tệ. Tụi mày bắn nát cái gương xe của tao, rồi giờ lại vào đây làm bẩn sàn nhà tao."
Chớp mắt.
Chú Hùng vung tay. Không phải là một đòn võ thuật đẹp mắt, mà là một cú đấm móc mang theo sức nặng của hàng chục năm vác bao tải ở bến cảng. Bốp! Cú đấm nện thẳng vào cằm gã cao lớn, khiến gã bay ngược ra sau, đổ sập xuống một cái bàn gỗ. Tên còn lại định bóp cò, nhưng chú Hùng nhanh như một con báo già, chú vớ lấy cái chai rượu vang rẻ tiền trên quầy, đập thẳng vào đầu gã.
Rượu vang đỏ chảy xuống như máu, gã sát thủ đổ gục xuống sàn không kịp kêu một tiếng.
"Hụt rồi, nhóc!" Chú Hùng quay sang phía sau quầy, nơi Lam đang trố mắt nhìn với vẻ kinh hoàng. "Lần sau tính toán tỷ lệ thì nhớ cộng thêm một biến số: Đừng bao giờ chọc giận một thằng già đang cai thuốc!"
Lu nhảy ra khỏi túi Lam, nó chạy lại gần tên sát thủ đang nằm đo ván, khịt mũi một cái rồi... nhấc chân lên đánh dấu lãnh thổ ngay trên chiếc áo măng tô đắt tiền của gã.
"Làm tốt lắm, con chó," Chú Hùng hừ lạnh, đoạn quay sang Lam, ánh mắt chú dừng lại ở cái túi khoác đang tỏa ra luồng sáng xanh nhàn nhạt. "Giờ thì... nhóc con. Đổ cái thứ trong túi mày ra đây. Nếu nó không đáng giá bằng cái gương xe của tao, tao sẽ tống cổ mày ra ngoài cho tụi nó làm thịt."
Lam run rẩy đặt viên kim cương lên mặt quầy gỗ. Ánh sáng của nó rực rỡ đến mức làm lu mờ cả những ngọn đèn dầu tù mù trong quán. Chú Hùng nhìn viên đá, cái tẩu rỗng trên môi chú suýt rơi xuống đất.
"Cái này..." Chú Hùng thầm thì, gương mặt vốn bất cần bỗng trở nên nghiêm trọng lạ thường. "Mày có biết mày đang cầm cái gì không, nhóc?"
"Dạ... một viên kim cương buôn lậu?" Lam lúng túng.
"Đây không phải là kim cương thường. Đây là 'Trái Tim Của Biển'. Người ta bảo ai chạm vào nó mà không có tâm thế sạch sẽ bị nguyền rủa cho đến chết." Chú Hùng nhổ một bãi nước bọt xuống sàn. "Và nhìn cái cách mày chui vào thùng rác của tao, tao dám cá là lời nguyền đã bắt đầu rồi đấy."
Lam chưa kịp phản ứng thì tiếng còi cảnh sát vang lên từ đằng xa. Chú Hùng thở dài, vơ lấy cái áo khoác bay sờn cũ treo trên vách.
"Đi thôi! Cảnh sát Zubrowka đến để dọn dẹp xác chết thì giỏi, chứ bảo vệ mày thì mơ đi. Chúng ta cần rời khỏi thành phố này trước khi trời sáng."
"Chúng ta?" Lam ngạc nhiên. "Chú định giúp cháu sao?"
"Giúp mày cái con khỉ!" Chú Hùng lườm Lam. "Mày nợ tao một cái gương xe Đức và một cái sàn nhà đầy rượu. Mày sẽ đi theo tao, viết cái bài báo khỉ gió gì đó của mày để lấy tiền nhuận bút trả nợ cho tao. Rõ chưa?"
Nói rồi, chú Hùng lôi Lam ra cửa sau, nơi chiếc xe tải vẫn đang nổ máy xình xịch như một lời thúc giục. Lu chạy lên trước, nhảy tót vào ghế phụ, nhìn hai người chủ bằng ánh mắt như thể muốn nói: Cãi nhau đủ chưa? Đi tìm chỗ nào có xúc xích đi chứ!
Cuộc hành trình thực sự của bộ ba rắc rối chính thức bắt đầu, dưới bóng tối của vương quốc Zubrowka đầy rẫy rẫy âm mưu.