Tiếng động cơ của chiếc xe tải chở báo già nua gầm lên như một con quái vật bị hành hạ. Chú Hùng không đạp ga, chú "dẫm" vào nó bằng tất cả sự phẫn nộ của một người vừa mất đi chiếc gương chiếu hậu hàng bãi Đức.
"Này ông già! Chú có biết là theo định luật bảo toàn động lượng, nếu chú cua gấp ở tốc độ này với trọng tải báo giấy phía sau, chúng ta sẽ lật nhào theo phương tiếp tuyến không?!" Lam hét lên, hai tay bám chặt vào thành ghế phụ, mặt cắt không còn giọt máu.
"Định luật cái con khỉ!" Chú Hùng gầm gừ, tay vần vô lăng như đang vật lộn với một con gấu rừng. "Ở bến cảng Zubrowka này, định luật duy nhất là: Đứa nào chậm chân thì đứa đó làm mồi cho cá!"
Lu, đang ngồi chễm chệ trên đống báo cũ phía sau cabin, dường như lại là đứa tận hưởng nhất. Gió rít qua khe cửa kính vỡ lùa vào làm bộ lông trắng xù của nó dựng đứng lên, trông nó giống như một quả bông đang phấn khích. Nó sủa vang một tiếng như thể đang cổ vũ cho màn "đua xe tải" điên rồ này.
Phía sau, ánh đèn pha của hai chiếc sedan đen vẫn bám đuổi quyết liệt. Tiếng súng nổ vang lên. Pằng! Pằng! Hai lỗ thủng xuất hiện trên thành xe tải, chỉ cách đầu Lam chưa đầy mười xăng-ti-mét.
"Chú Hùng! Chúng bắn thật kìa!"
"Thì tụi nó có bao giờ bắn giả đâu!" Chú Hùng lầm bầm, mắt liếc qua gương chiếu hậu còn lại. "Nhóc! Tìm trong cái hộc bên tay mày, có cái bản đồ rách không?"
Lam cuống cuồng lục lọi cái hộc xe đầy vỏ kẹo cao su và ốc vít gỉ sét. Cậu lôi ra một mảnh bản đồ nát bấy, đầy vết ố của rượu vang. "Đây rồi! Nhưng chú định đi đâu? Đường này dẫn ra ngoại ô, toàn là đèo dốc!"
"Đó chính là nơi tao muốn!" Chú Hùng nhếch mép, để lộ một nụ cười đầy vẻ hoang dã. "Tụi thành phố này chỉ giỏi chạy đường nhựa. Để xem tụi nó trụ được bao lâu trên con đường 'Răng Quỷ' của tao."
Chiếc xe tải lao vút ra khỏi khu vực bến cảng, bỏ lại những ánh đèn neon nhấp nháy để tiến vào vùng bóng tối đặc quánh của những con đường đèo uốn lượn. Zubrowka hiện ra dưới ánh trăng với vẻ đẹp u ám: những tòa lâu đài Gothic cô độc đứng sừng sững trên đỉnh núi, trông như những lính canh khổng lồ đang quan sát cuộc rượt đuổi.
"Này nhóc, mày cầm cái máy ảnh đó để làm cảnh à?" Chú Hùng đột ngột hỏi khi chiếc xe bắt đầu lao lên dốc cao.
"Cháu... cháu định chụp ảnh bằng chứng, nhưng tốc độ này thì rung mờ hết!"
"Mờ cái đầu mày! Mở cửa sổ ra, canh lúc tao bẻ lái thì chụp một kiểu có đèn flash thật mạnh vào mặt tụi nó. Đánh lạc hướng, hiểu không? Lý thuyết phóng viên của mày đâu hết rồi?"
Lam nuốt nước bọt. Sợ độ cao là nỗi ám ảnh lớn nhất đời cậu. Nhìn xuống vực sâu hun hút bên lề đường, cậu cảm thấy chân mình như nhũn ra. Nhưng khi nhìn thấy nòng súng của tên sát thủ lại thò ra ngoài cửa sổ xe phía sau, Lam biết mình không có lựa chọn nào khác.
Cậu hạ kính cửa sổ xuống. Gió lạnh tràn vào như muốn xé toạc phổi. Lam tỳ người lên thành cửa, đôi tay run rẩy điều chỉnh tiêu cự chiếc Leica.
"Chuẩn bị... Ba! Hai! Một! CHỤP!" Chú Hùng gầm lên đồng thời bẻ lái gắt về bên trái.
Xoẹt! Luồng ánh sáng trắng xóa từ chiếc đèn flash đời cũ của Lam bùng lên giữa màn đêm tĩnh mịch, hắt thẳng vào kính chắn gió của chiếc sedan đang bám sát nút. Tên lái xe phe đối diện bị lóa mắt bất ngờ, hắn hoảng hốt đánh lái sang phải.
Tiếng lốp xe rít lên chói tai. Chiếc sedan đen xoay vòng trên đường nhựa rồi lao thẳng vào một đống thùng gỗ chứa nho khô bên đường. Nho khô bay tung tóe như một cơn mưa đen kịt.
"Hahaha! Một đứa vào chuồng!" Chú Hùng đập mạnh vào vô lăng, cười khoái trá. "Làm tốt lắm nhóc! Tao bắt đầu thấy mày có ích hơn một bao tải báo rồi đấy."
Nhưng niềm vui chẳng kéo dài được lâu. Chiếc xe thứ hai, thay vì giảm tốc, lại tăng ga điên cuồng. Tên sát thủ ngồi ghế phụ nhoài hẳn người ra ngoài, trên tay hắn không còn là súng ngắn nữa, mà là một khẩu tiểu liên Uzi.
Cạch. Cạch. Cạch.
Đạn găm liên tiếp vào lốp sau của xe tải. Chiếc xe loạng choạng. Chú Hùng nghiến răng, cố gắng giữ vững hướng lái nhưng vô ích. Chiếc xe tải chở báo bắt đầu trượt đi trên con đường đèo đầy sương mù.
"Chú Hùng! Phía trước là vực!" Lam hét lên, mắt trợn ngược khi nhìn thấy biển báo khúc cua tay áo hiện ra dưới ánh đèn pha yếu ớt.
"Tao biết! Tao biết!" Chú Hùng gầm lên, tay giật mạnh cần phanh tay đến mức nghe tiếng kim loại rắc rắc. "Nhóc! Ôm chặt lấy con chó! Lời nguyền hay không thì giờ cũng phải trông vào cái số của mày thôi!"
Chiếc xe tải xoay ngang, trượt dài trên mặt đường. Đống báo phía sau đổ ụp xuống, che lấp cả tầm nhìn của Lam. Cậu chỉ kịp cảm nhận được một lực quán tính cực mạnh hất mình về phía trước, rồi tiếng va chạm chát chúa vang lên.
Cả thế giới của Lam xoay tròn trong bóng tối, kèm theo tiếng sủa inh ỏi của Lu và tiếng chửi thề khàn đặc của chú Hùng.
Khi tiếng động cơ cuối cùng cũng lịm tắt, chỉ còn lại tiếng rít của gió núi và tiếng lốp xe xì hơi. Lam lồm cồm bò ra khỏi đống báo, kính cận của cậu bị lệch hẳn sang một bên. Cậu nhìn ra ngoài: chiếc xe tải đã dừng lại ngay sát mép vực, chỉ còn cách hư vô đúng nửa mét.
Phía sau, chiếc sedan của bọn sát thủ cũng đã dừng lại vì bị báo giấy bay ra che kín kính lái, đâm sầm vào vách núi.
"Vẫn... vẫn còn sống chứ?" Chú Hùng thều thào, tay vẫn nắm chặt vô lăng, mồ hôi chảy ròng ròng trên bộ râu quai nón.
"Cháu nghĩ vậy..." Lam thở hắt ra, tay sờ xuống túi khoác. Viên Kim Cương Xanh vẫn ở đó, tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp kỳ lạ.
Nhưng khi Lam nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu mới nhận ra họ đang ở đâu. Họ không còn ở bến cảng, cũng không còn ở vùng ngoại ô quen thuộc. Trước mặt họ là lối vào của một khu rừng già u ám, nơi có tấm biển gỗ cũ kỹ khắc dòng chữ: "Chào mừng đến với thung lũng của những linh hồn thất lạc - Lãnh địa dòng họ Zubrowka".
"Chú Hùng..." Lam run rẩy chỉ tay. "Hình như chúng ta vừa chạy vào chỗ còn tệ hơn cả đám sát thủ kia rồi."
Chú Hùng nhìn tấm biển, rồi nhìn xuống cái tẩu thuốc đã bị gãy đôi trong lúc va chạm. Chú thở dài, một tiếng thở dài mang nặng nỗi ưu tư của một người vừa nhận ra quá khứ đang đuổi kịp mình.
"Chào mừng đến với địa ngục, nhóc con. Đừng chạm vào cái gì ở đây, đặc biệt là viên kim cương của mày."