MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng chạm vào viên Kim Cương đó!Chương 5: Lời nguyền bắt đầu: Xui xẻo liên hoàn trên đường cao tốc

Đừng chạm vào viên Kim Cương đó!

Chương 5: Lời nguyền bắt đầu: Xui xẻo liên hoàn trên đường cao tốc

1,338 từ · ~7 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy bìa rừng già, chỉ còn lại tiếng nổ lụp bụp của động cơ xe tải đang nguội dần. Lam ngồi bất động trong cabin, hai tay vẫn nắm chặt quai túi khoác, nơi viên kim cương đang tỏa ra một hơi ấm đều đặn như nhịp tim. Cậu nuốt nước bọt, cố gắng dùng bộ não "máy quét dữ liệu" để trấn an bản thân. Xác suất lọt xuống vực là 0.01%, mình vẫn sống. Xác suất bọn sát thủ tỉnh dậy và đuổi kịp là 40% trong vòng 10 phút tới. Mình cần phải di chuyển.

"Chú Hùng... chú ổn chứ?" Lam quay sang, giọng run run.

Chú Hùng không trả lời ngay. Chú đang loay hoay với cái tẩu thuốc đã gãy đôi, gương mặt hằn lên những nếp nhăn của sự mệt mỏi và cả một chút sợ hãi kín đáo. Chú nhìn qua kính chắn gió, nơi tấm biển "Lãnh địa dòng họ Zubrowka" đang đung đưa trong gió núi.

"Ổn cái con khỉ," chú Hùng gầm gừ, ném cái tẩu gãy xuống sàn xe. "Tao đã thề là sẽ không bao giờ quay lại cái xó xỉnh này. Vậy mà vì mày và cái viên đá chết tiệt đó, tao lại đứng đây."

Chú bước xuống xe, đá mạnh vào cái lốp trước đang xì hơi. Xìiii... Tiếng hơi ép thoát ra như một tiếng thở dài chế nhạo.

"Hết rồi. Lốp dự phòng tao đã bán lấy tiền uống rượu tuần trước. Giờ thì sao đây, đại trí thức? Tính toán xem chúng ta đi bộ bao nhiêu cây số thì bị sói ăn thịt?"

Lu nhảy từ trên đống báo xuống, nó khịt khịt mũi vào không khí rồi đột nhiên hắt xì một cái rõ to. Nó nhìn cái lốp xe xẹp lép bằng ánh mắt khinh bỉ, đoạn quay sang nhìn Lam như muốn nhắc nhở về một lời hứa xúc xích chưa thực hiện.

"Cháu nghĩ chúng ta không cần đi bộ đâu," Lam đẩy gọng kính, chỉ tay về phía con đường cao tốc cũ nằm phía dưới thung lũng. "Theo bản đồ, đường cao tốc 102 cắt ngang qua rừng sẽ dẫn thẳng tới thị trấn sương mù. Nếu chúng ta đẩy chiếc xe này xuống dốc, quán tính sẽ đưa chúng ta đi được một quãng khá xa."

"Mày điên rồi!" Chú Hùng trố mắt. "Đẩy một chiếc xe tải đầy báo giấy xuống dốc đèo trong đêm tối? Đó không phải là vật lý, đó là tự sát!"

"Logic cho thấy nếu ở lại đây, chúng ta chết chắc. Nếu đẩy xe, chúng ta có 15% cơ hội gặp được xe cứu hộ trên cao tốc," Lam kiên trì.

Mười phút sau, một cảnh tượng dở khóc dở cười diễn ra trên con dốc vắng. Một ông chú vạm vỡ râu ria xồm xoàm và một cậu phóng viên thư sinh đang gồng mình đẩy chiếc xe tải nặng nề, trong khi một chú chó nhỏ chạy lăng xăng sủa inh ỏi cổ vũ.

Chiếc xe bắt đầu chuyển động. Chậm chạp, rồi nhanh dần.

"Nhảy lên! Nhảy lên mau!" Chú Hùng hét.

Lam lao vào cabin, chú Hùng nhanh như cắt nhảy vào ghế lái. Chiếc xe tải không nổ máy, trôi tự do trên con dốc dài ngoằn ngoèo. Gió rít lên bên tai. Mọi chuyện tưởng chừng như đang đi đúng kế hoạch của Lam, cho đến khi "Lời nguyền" chính thức lên tiếng.

Đầu tiên là chiếc đài radio cũ kỹ của xe. Dù không hề bật, nó đột ngột phát ra những tiếng rè rè chói tai, rồi một giọng hát opera cao vút vang lên giữa đêm khuya khiến Lam giật bắn mình. Tiếp đó, hệ thống gạt mưa bắt đầu nhảy múa điên cuồng dù trời không hề mưa, quẹt loèn xoẹt trên kính chắn gió khô khốc.

"Cái quái gì thế này?!" Chú Hùng đạp phanh, nhưng chân phanh bỗng nhiên mềm nhũn như một miếng bọt biển. "Phanh... phanh không ăn nữa rồi!"

"Không thể nào! Chú vừa mới phanh được lúc dừng ở mép vực mà!" Lam gào lên, tay lục tìm cuốn sổ tay. "Áp suất dầu phanh không thể biến mất nhanh như vậy được!"

"Đã bảo là lời nguyền mà mày không tin!"

Chiếc xe lao ra đường cao tốc 102 với tốc độ kinh hoàng. Ngay lúc đó, một đàn vịt từ đâu không biết, thản nhiên đi bộ ngang qua đường. Chú Hùng đánh lái gắt để tránh, chiếc xe tải loạng choạng, đâm sầm vào một biển báo giao thông. Biển báo không đổ, nhưng nó lại mắc kẹt vào cản trước của xe, tạo nên tiếng kim loại mài xuống đường kít... kít... chói tai kèm theo những tia lửa bắn tung tóe.

Chưa dừng lại ở đó, đống báo giấy phía sau vốn bị xộc xệch sau vụ va chạm ở mép vực, giờ đây bắt đầu bay tứ tung. Từng tờ báo Zubrowka Times bay ra khỏi thùng xe, tạo thành một vệt dài trắng xóa phía sau như đuôi của một con sao chổi giấy.

"Chú Hùng! Nhìn kìa!" Lam chỉ về phía trước.

Một trạm thu phí bỏ hoang hiện ra. Thanh chắn bằng gỗ vẫn còn đó. Với tốc độ này, chiếc xe tải sẽ húc bay thanh chắn và lao thẳng vào trạm.

"Nằm xuống!" Chú Hùng hét lớn.

Rầm!

Thanh chắn vỡ tan thành trăm mảnh. Nhưng kỳ lạ thay, một mảnh gỗ văng lên, cắm thẳng vào... hốc bánh xe đang xì hơi, khiến chiếc xe khựng lại một cách đột ngột và xoay tròn ba vòng trên mặt lộ trước khi dừng hẳn ngay trước cửa một cửa hàng tiện lợi nhỏ bên đường.

Sự im lặng bao trùm. Lam mở mắt, đầu óc quay cuồng. Cậu nhìn thấy viên kim cương xanh trên đùi mình đang nhấp nháy ánh sáng dịu nhẹ, như thể nó vừa được xem một bộ phim hài thú vị.

Lu bình thản bước ra khỏi đống báo giấy đang phủ kín cabin. Nó đi thẳng tới cửa hiệu tiện lợi, đứng trước cửa kính cảm ứng và nhìn vào bên trong. Ở đó, ngay trên kệ đầu tiên, là một khay xúc xích nướng đang quay tròn dưới ánh đèn vàng ấp áp.

Chú Hùng bước xuống xe, chân đi chữ bát vì chóng mặt. Chú nhìn chiếc xe tải giờ đây trông không khác gì một đống sắt vụn di động bọc báo giấy, rồi nhìn sang Lam – người đang cố gắng nhặt lại chiếc kính cận bị gãy một bên gọng.

"Mười lăm phần trăm cơ hội, hả nhóc?" Chú Hùng thều thào, lục tìm trong túi áo một mẩu rượu vang còn sót lại trong chai nhỏ. "Tao đính chính lại nhé. Từ lúc mày chạm vào viên đá đó, xác suất sống sót của chúng ta là 0%. Chúng ta vẫn sống chẳng qua vì thần chết đang bận cười vào cái bản mặt của tao và mày thôi."

Lam không nói gì, cậu chỉ lẳng lặng lấy máy ảnh ra, chụp lại cảnh chiếc xe tải thảm hại dưới ánh đèn neon của cửa hàng. Cậu nhận ra một điều: Lời nguyền này không giết người ngay lập tức. Nó biến mọi sự kiện trở nên hỗn loạn, vô lý và đầy rủi ro.

Đột nhiên, từ trong cửa hàng tiện lợi, một người phụ nữ với mái tóc vàng óng ả bước ra. Cô ấy nhìn đống đổ nát trên đường, rồi nhìn chú Hùng.

"Hùng? Có phải anh đó không?"

Chú Hùng sững người, chai rượu trên tay suýt rơi xuống đất. Lu bỗng dừng việc ngắm xúc xích, nó quay lại nhìn người phụ nữ rồi sủa một tiếng nhỏ đầy vẻ tò mò. Lam đẩy kính, trí nhớ hình ảnh của cậu hoạt động ngay lập tức: Người phụ nữ này có nét giống hệt người trong tấm ảnh cũ dán trong buồng lái chú Hùng.

"Sắp có biến rồi..." Lam thì thầm với Lu, và lần này, chú chó nhỏ hoàn toàn đồng ý bằng một cái ngáp dài.