MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng chạm vào viên Kim Cương đó!Chương 6: Lu và chiếc xúc xích giá... một triệu đô

Đừng chạm vào viên Kim Cương đó!

Chương 6: Lu và chiếc xúc xích giá... một triệu đô

1,012 từ · ~6 phút đọc

Chú Hùng đứng chết trân. Cái tẩu gãy trên tay chú như muốn rơi xuống đất khi người phụ nữ tóc vàng tiến lại gần. Lam đẩy gọng kính, "máy quét dữ liệu" trong đầu hoạt động hết công suất: mái tóc vàng bạch kim, đôi mắt xanh lơ sắc sảo, chiếc áo khoác măng tô bằng da báo đắt tiền.

"Elena?" Chú Hùng thều thào, giọng chú run lên—không phải vì sợ, mà vì một cú sốc tâm lý nào đó từ quá khứ vừa mới 'hạ cánh' thẳng vào mặt chú.

"Vẫn là bộ dạng rách rưới này sao, Gấu già?" Người phụ nữ tên Elena mỉm cười, một nụ cười đẹp nhưng lạnh lùng như tuyết trên đỉnh Răng Quỷ. Cô liếc nhìn chiếc xe tải nát bấy đang bọc trong đống báo giấy. "Và anh vẫn giữ cái sở thích phá hoại phương tiện giao thông nhỉ?"

Lam định lên tiếng chào theo phép lịch sự xã giao, nhưng Lu đã nhanh hơn. Chú chó sục nhỏ bé không quan tâm đến "người cũ" hay "người mới". Khứu giác nhạy bén của nó đã bắt được một tín hiệu quan trọng hơn tất thảy: mùi mỡ heo, tỏi, và tiêu đen nướng chín. Lu lao vút vào trong cửa hàng tiện lợi.

"Lu! Quay lại!" Lam hét lên, lật đật chạy theo.

Bên trong cửa hàng, không gian tĩnh lặng một cách kỳ quái. Không có nhân viên thu ngân, chỉ có ánh đèn vàng hắt xuống khay xúc xích nướng đang quay tròn đều đặn. Lu đứng đó, hai chân trước chồm lên mặt kính, lưỡi thè ra, đôi mắt long lanh như thể vừa tìm thấy chân lý của cuộc đời.

Nhưng Lam đột ngột khựng lại. Trên quầy thu ngân, một chiếc bộ đàm đang phát ra tiếng rè rè đặc trưng. Cậu nheo mắt nhìn qua cửa kính phía sau quầy: một chiếc siêu xe thể thao màu đen bóng loáng đậu khuất trong bóng tối, và trên sườn xe có biểu tượng một con mắt bị gạch chéo.

"Hội Mắt Đen..." Lam thì thầm, sống lưng cậu lạnh toát.

Cậu quay lại nhìn ra cửa. Elena không phải là một "bóng hồng" vô tình xuất hiện. Cô ta đang đứng chắn giữa chú Hùng và chiếc xe tải. Một nhóm người áo đen khác vừa bước ra từ bóng tối phía sau cửa hàng, họng súng của chúng đều trang bị ống giảm thanh.

"Đưa viên đá đây, Hùng. Anh biết tôi không thích dùng vũ lực với người mình từng... thích mà," Elena ra lệnh, giọng cô ta vẫn ngọt ngào nhưng tay đã rút ra một khẩu súng lục mạ bạc.

"Tao đã bảo mày đừng có mủi lòng trước đàn bà đẹp rồi mà!" Chú Hùng nghiến răng chửi thề, tay chú âm thầm quờ quạng tìm một món vũ khí nào đó trong đống báo giấy. Chú vớ được một cái chảo gang cũ kỹ mà chú vẫn dùng để chiên trứng mỗi sáng trên xe.

Trong khi đó, ở bên trong, Lu vẫn đang trong cơn "đứng hình" 5 giây vì cây xúc xích. Một tên sát thủ Hội Mắt Đen lẻn vào từ cửa sau, hắn từ từ giơ súng lên nhắm vào lưng Lam.

"Mày có 5 giây để chọn, nhóc con," tên sát thủ nói lạnh lùng. "Giao túi khoác ra, hoặc tao nã đạn."

Lu chợt tỉnh cơn mê. Nó nhìn cây xúc xích, rồi nhìn tên sát thủ, rồi lại nhìn cái túi khoác của Lam. Với bản năng của một "đại ca", nó nhận ra tên này đang ngăn cản nó đến với bữa tối. Lu không sủa. Nó im lặng luồn qua gầm kệ hàng, nhanh như một tia chớp trắng, và cắn mạnh vào mắt cá chân của tên sát thủ.

"Aaaaa!" Tên sát thủ hét lên, cú bắn đi chệch hướng, xuyên thủng... khay kính đựng xúc xích.

Tiếng kính vỡ tan tành. Những cây xúc xích vàng ruộm văng tung tóe xuống sàn. Đối với Lu, đây là một lời mời gọi không thể chối từ. Nhưng đồng thời, một cây xúc xích nóng hổi đã văng trúng vào bảng điều khiển hệ thống báo cháy của cửa hàng.

Reng! Reng! Reng!

Hệ thống vòi phun nước trên trần nhà đột ngột kích hoạt, phun nước xối xả xuống toàn bộ cửa hàng. Lam tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn, cậu cầm chiếc máy ảnh Leica, bật đèn flash cực mạnh rồi nháy liên tục vào mặt những tên sát thủ bên ngoài qua lớp cửa kính.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

"Hùng! Nhảy lên xe!" Lam hét lớn.

Chú Hùng không bỏ lỡ cơ hội. Chú vung cái chảo gang nện một cú 'trời giáng' vào mặt tên sát thủ gần nhất rồi lao vào buồng lái. Lam túm lấy Lu—lúc này đang cố ngậm một cây xúc xích to bằng nửa người nó—rồi nhảy tót vào ghế phụ.

"Bám chắc!" Chú Hùng gầm lên. Chú không cần phanh, chú dùng chính sức nặng của đống báo phía sau và con dốc cao tốc để đẩy chiếc xe lao đi dù lốp đã nát bấy.

Chiếc xe tải gầm rú, hất tung những tờ báo giấy bay mù mịt như một trận bão tuyết nhân tạo, che khuất tầm nhìn của Elena và đồng bọn. Trong gương chiếu hậu vỡ nát, Lam thấy Elena đứng giữa màn mưa nước cứu hỏa, gương mặt xinh đẹp biến dạng vì giận dữ.

"Này ông già," Lam thở dốc, lau nước trên mắt kính. "Người cũ của chú... trông có vẻ không muốn kỷ niệm ngày xưa lắm nhỉ?"

"Câm mồm đi nhóc!" Chú Hùng gắt, nhưng tay chú vẫn run run khi bẻ lái. "Lo mà giữ cái viên đá đó cho kỹ. Và bảo con chó của mày... nó đang ăn cái xúc xích giá một triệu đô đấy. Vì cái cây đó mà chúng ta suýt mất mạng!"

Lu ngáp một cái dài, thản nhiên nhai nốt miếng xúc xích cuối cùng rồi nằm cuộn tròn trên đống báo, ánh mắt như muốn nói: Lần sau nhớ tìm loại có nhiều phô mai hơn.